Tôn Anh có chút thụ sủng nhược kinh, hắn biết rõ địa vị trong Hầu Phủ của người được các tuỳ tùng đi theo xưng hô là “tiên sinh” này.
A Minh hờ hững cười cười:
- Đừng khách khí như vậy.
Ngày hôm đó Tôn Anh cùng chủ thượng nói chuyện, lúc đang nói thì uống trà lạnh. Nói chuyện xong, chủ thượng kêu Tứ Nương thêm nước nóng.
Ý tứ thể hiện ra chính là Tôn Anh này có chút bản lĩnh, có thể sử dụng.
Dưới màn đêm, Trịnh Phàm đi ở đằng trước, A Minh đẩy xe lăn của Tôn Anh đi theo phía sau.
- Thành Yến Kinh, trước đây ngươi từng tới chưa?
Trịnh Phàm hỏi.
- Bẩm Hầu gia, chưa từng. Có điều Anh vẫn nhớ, năm đó khi Thành Quốc tiên hoàng còn tại thế, trong lúc cùng gia phụ chơi cờ, ngài đã nói, phía Tây Đại Yến quốc, chẳng mấy chốc, ước chừng cũng sẽ trở thành dáng vẻ như Tam Tấn chi địa bây giờ.
- Nói lúc nào?
- Sắp mười năm rồi.
- Ồ.
Khi đó, Yến Hoàng đã kế vị.
Lúc ấy, Đại Yến môn phiệt san sát, phía Tây lấy Trấn Bắc Hầu phủ làm chủ, những nơi khác, các nhà môn phiệt gần như lũng đoạn một nửa nhân khẩu và đất đai của các quận quốc khác chỉ trừ Thiên Thành quận.
Điền gia, bởi Điền Vô Kính nắm giữ Tĩnh Nam quân, trong giới môn phiệt đương nhiên có xu thế là người đứng đầu.
Tư Đồ Lôi trải qua sự kiện hoàng quyền suy yếu ba nhà phân Tấn, tự nhiên cho rằng Yến Quốc cũng sẽ bước theo con đường ấy.
- Nhưng gia phụ lại không cho là vậy.
- Ồ, lão thái phó nói thế nào?
- Gia phụ nói, thời Đại Yến tiên hoàng tranh vị vô cùng tôn trọng Huyền Môn, cầu đan vấn dược, tu sửa hậu viên, sa vào hưởng lạc. Nhưng có một vài chuyện đặc biệt lôi kéo người ta chú ý. Dưới gối Đại Yến tiên hoàng có rất nhiều dòng dõi, nhưng thân vương chỉ có một người, sau đó, vị thân vương này vào Đông Cung, vị trí cũng vô cùng ổn định.
- Từ xưa tới nay, phụ tử Thiên gia, đặc biệt là giữa hoàng đế và Đông Cung, tự nhiên không thể thiếu tranh đấu đối lập, thế nhưng ở Yến Quốc lại không có chút dấu hiệu nào như vậy.
- Một hoàng đế có lẩm cẩm, có vô năng, có mê muội hưởng thụ đi chăng nữa, nhưng kiên trì quả quyết sắp xếp người kế nhiệm được đến mức độ đó, đương nhiên đã là rất không tầm thường.
- Từ cổ chí kim, bao nhiêu hoàng đế thịnh minh đến lúc tuổi già vẫn không sắp xếp tốt chuyện người thừa kế, cuối cùng gây ra nhiễu loạn.
- Ha ha.
Trịnh Phàm cười to.
Những việc này hắn có biết, Tiểu Lục Tử cũng từng kể cho hắn nghe.
Năm đó khi Yến Quốc tiên hoàng đoạt vị, một lần bị đuổi ra khỏi Yến Kinh, gặp phải truy sát, thái giám trong cung liều chết hộ tống, bị ngoại thương nặng, còn hạ xuống tàn tật.
Sau đó, Tiên hoàng dựa vào sự trợ giúp của Trấn Bắc Hầu phủ, trở lại Yến Kinh, sau khi giành được ngôi vị hoàng đế, từ đó vẫn luôn cầu tiên vấn dược, trắng trợn thu nhận những kẻ ngoại lai, xây dựng miếu thờ đạo quan.
Nhưng vị trí của Yến Hoàng lại rất vững chắc.
Một bên gần như là cùng Lý Lương Đình trưởng thành, một bên, cưới con gái Điền gia còn chưa đủ, khi hắn vẫn đang là thân vương đã cưới con gái Mẫn gia làm trắc phi.
Sau đó, được sắc phong làm Thái tử.
Đây là thứ đội hình gì của Đông Cung vậy?
Nói câu không êm tai, nếu để cho Thái tử hiện tại, cũng chính là nhị hoàng tử có được đội hình này, chỉ sợ hắn đang mơ cũng sẽ cười tỉnh.
Thái tử của một quốc gia, vốn là nhờ danh phận thái tử, nắm được nền tảng lập quốc trong tay.
Phía Tây cùng Trấn Bắc Hầu phủ giao hảo, lại có quan hệ thông gia với môn phiệt đại tộc Điền gia và Mẫn gia bá chủ thế lực tài phiệt.
Mặt khác, Yến Quốc Thái tử từ trước đến giờ có truyền thống suất lĩnh cấm quân, trước kia nhị hoàng tử cũng từng suất lĩnh cấm quân.
Cho nên, Yến Hoàng khi đó, trong kinh có cấm quân, ngoài kinh có Trấn Bắc Hầu phủ làm cường viện, quan hệ với môn phiệt thế gia vô cùng tốt, đám người thuộc quan Đông Cung như Triệu Cửu Lang, cũng rất sớm đã đảm nhiệm những chức vụ trọng yếu trong triều, Thái tử đảng trải khắp quan trường.
Nói một câu không hề phóng đại, Yến Hoàng lúc đó vẫn đang là Thái tử, chỉ cần nhẹ nhàng ngoắc ngón tay, lập tức có thể dẫn đến một hồi “Bức vua thoái vị” không hề mạo hiểm. Tiên hoàng sau đó chỉ có thể làm thái thượng hoàng, đi an dưỡng tuổi thọ.
Tôn Anh tiếp tục nói:
- Lúc đó, phụ thân còn nói, quân vương cầu tiên vấn đạo, kỳ thực cũng không phải là thật sự một lòng hướng đạo, cầu đạo, cầu là cầu trường sinh.
- Trường sinh, không phải vì tiếp tục vấn, chăm chỉ không ngừng, sáng nghe đạo tối chết cũng an lòng. Mà là bởi long ỷ này, vị trí này, quá mức mê người, chỉ mong ngồi được lâu mà vẫn bền vững.
- Cho nên, được ghi chép lại bên trong sử thư, phàm là đế vương truy cầu trường sinh, đều cực kỳ ích kỷ, càng thêm coi trọng quyền lực và địa vị.
- Thế nhưng cố tình, vị hoàng đế Yến Quốc kia lại không phải như vậy. Ngang nhiên uỷ quyền cho Đông Cung chưa nói, bản thân hắn càng không có ý định chèn ép. Cũng chẳng đi đề bạt những hoàng tử khác lên để cản chân lẫn nhau. Ở đây có gì đó không đúng.
Tôn Anh nói tới chỗ này, dừng lại, tự mình cảm khái nói:
- Anh vẫn luôn rất kính nể ánh mắt của gia phụ.