Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1636: VỀ NGỦ MỘT GIẤC

Sự thực quả như lời Tôn Hữu Đạo nói lúc trước, đúng là có vấn đề, sau khi Yến Hoàng kế vị, trước đó đã bỏ ra hơn mười năm củng cố và phát triển thế lực của riêng mình, còn âm thầm chuẩn bị trong bóng tối.

Kì thực, thời gian chính xác dài hơn thế, bởi sự chuẩn bị này, khi hắn vẫn còn là thân vương, vẫn còn là Thái tử, cũng đã bắt đầu làm rồi.

Sau đó, chính là mở rộng đối ngoại với các môn phiệt.

Coi như quốc vận Đại Yến thực sự đứt đoạn, cực đoan nhất là nhị thế diệt vong, Cơ Nhuận Hào, cũng nhất định sẽ được sách sử dâng tặng tôn xưng hùng tài đại lược.

Mà Tôn Hữu Đạo, quả thực có thể đảm đương bốn chữ nhân tài kiệt xuất.

Chỉ tiếc, lúc Đại Thành quốc quy phục Yến Quốc, Yến Hoàng hạ mấy đạo ý chỉ hi vọng hắn vào Yến Kinh nhậm chức, nhưng Tôn Hữu Đạo đều lấy lý do vì thân thể tuổi già mà từ chối.

- Nhưng bệ hạ hiện tại, già rồi.

Trịnh Phàm mở miệng nói.

Tôn Anh đã không còn thấy kỳ quặc nữa.

Một đường theo đội ngũ đến nơi này, mấy ngày qua, điều để lại cho Tôn Anh cảm xúc sâu nhất là... nói như thế nào đây, trong Hầu Phủ có một bầu không khí cực kỳ tự do chính trị.

Lúc ban đầu, Tôn Anh còn tưởng rằng do người bên dưới, ví dụ như những tiên sinh kia tự mình phát huy, muốn gây ảnh hưởng với Hầu gia.

Kết quả, Tôn Anh chậm rãi phát hiện, vị Hầu gia này mới là điểm phát tán chân chính loại “Tự do” đó.

Thậm chí có một lần Tôn Anh cảm thấy nghi hoặc.

Nghi hoặc bản thân hắn năm đó vì phục quốc, vì tạo phản, ở nơi ấy lăn lộn tới lăn lộn lui, suýt chút nữa lăn lộn đến mất cả Tôn gia.

Chẳng hiểu kiểu gì?

Sớm biết như vậy thì đã đến nương nhờ vị Hầu gia này từ lâu rồi, trên bản chất không phải cũng giống như vậy sao?

- Tôn Anh.

- Có thuộc hạ.

- Ta cảm thấy, ngươi là một người có tài năng.

- Đa tạ Hầu gia khen ngợi, Anh...

- Nhưng...

Tôn Anh lập tức dừng việc khiêm tốn, nghe lời như bé ngoan.

- Nhưng, có một số việc, sẽ hoàn toàn khác so với tưởng tượng của ngươi. Triều đình Đại Yến hiện tại, đại cục quân chính hiện tại, không giống với bất kì một tình huống nào từng thấy trên sách sử.

- Anh hiểu rõ, ngày mai Anh sẽ xem xét thật kỹ, chăm chú xem.

- Rất tốt.

Trịnh Phàm gật đầu, sau đó nhìn về phía A Minh đang hỗ trợ đẩy xe lăn, hỏi:

- Tam Nhi đâu, hôm nay hình như chưa nhìn thấy hắn?

- Có vẻ A Lực ăn hỏng cái bụng rồi.

- Tiêu chảy?

- Không, là táo bón.

- Hả?

A Minh giải thích:

- Thân thể A Lực mang tính kháng thuốc tương đối cao, thuốc xổ bình thường không có hiệu quả gì, Tam Nhi đang phối thuốc cường hiệu cho riêng hắn.

- Nhưng đừng lấy thân thể ra thử rủi ro đấy.

Trước kia, Tiết Tam từng tự mình thử tắm thuốc một lần. Dược tính hành hạ làm cho hắn trong phút chốc đau đến hết muốn sống.

- Chủ thượng yên tâm, trong lòng Tam Nhi hắn nắm chắc.

A Minh không nói cho chủ thượng biết, Tiết Tam chuẩn bị lấy Tỳ Hưu ra làm thí nghiệm, sau đó sẽ cho A Lực ăn.

- Vị kia của ngươi đâu?

Trịnh Phàm lại hỏi.

- Nhốt vào trong lồng rồi.

A Minh đáp.

Lão quỷ hút máu kia tên là Cahill.

Chuyện này không cần Trịnh Phàm dặn dò, A Minh cũng đã coi “túi máu” này của mình như trân bảo. Gần đây cũng toàn cung cấp những loại thức ăn quý giá, thậm chí không tiếc điều động thân vệ của Trịnh Phàm cùng với một đội binh mã Tĩnh Nam quân chạy đến nơi thật xa cắn giết phản tặc Tấn địa.

Đáng thương mấy kẻ kia chỉ là chiếm một đỉnh núi, phất cờ mấy cái, còn dự định cò kè mặc cả với quan huyện đến chiêu an phản tặc, Tụ Nghĩa Đường vẫn chưa xây xong, bàn ghế còn chưa kịp bày ra đã trông thấy Thiết Kỵ tinh nhuệ nhất Đại Yến xông về phía bọn hắn.

Trước khi chết, chính bọn hắn cũng cảm thấy, như vậy có phải là quá đáng, quá phận lắm không?

- Hầu gia đang lo lắng chuyện sau khi vào kinh?

Tôn Anh hỏi.

Trịnh Phàm gật gù.

- Hai vương tụ hội, lấy đâu ra chuyện gì?

- Nên là Tôn Anh này.

- Có thuộc hạ.

- Xem xét thêm, xem cẩn thận.

- Thuộc hạ biết sai, thuộc hạ... đã hiểu.

- Quay về, quay về thôi, ngủ một giấc, ngày mai vào kinh.

Trịnh Hầu gia phất phất tay, xoay người về thẳng quân trướng của mình.

Ở đó, Tứ Nương đã dọn sẵn giường chiếu, chính nàng cũng nằm vào bên trong, tay cầm kim chỉ, đang khâu quần áo.

Là quần áo trẻ con mặc, khâu cho Thiên Thiên.

Trịnh Hầu gia cởi giày và xiêm y, nằm vào trong chăn. Mặt hướng lên, mở to mắt.

Tứ Nương buông kim chỉ xuống, nghiêng người sang, đưa tay nhẹ nhàng vỗ về lồng ngực Trịnh Phàm, nói:

- Hầu gia, trong lòng vẫn bất an?

Trịnh Phàm gật đầu, thở dài.

- Cái gì nên đến, chung quy sẽ đến.

- Ta biết, ta biết.

Trịnh Phàm đưa tay, ôm eo Tứ Nương eo:

- Đợi tới ngày mai, nước đã đến chân, ngược lại có thể an lòng rồi.

...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!