Một đám người đưa tin giục ngựa mà đến, những người đưa tin này xuất phát từ rất nhiều nha môn, cũng có người đến từ Vương phủ và Đông Cung, nhưng sau khi bọn họ trông thấy một đội kỵ binh giáp sĩ quỳ rạp trên mặt đất trước cửa hậu viên thì đều có chút choáng váng.
Bên kia, Tĩnh Nam Vương rút ra Côn Ngữ đao nói muốn gặp bệ hạ, bằng không sẽ thanh quân trắc.
Bên này, trước cửa hậu viên của bệ hạ đã tập trung một đám kị sĩ!
Đây là... sắp đánh nhau?
Tất cả những sự việc đã xảy ra và đang xảy ra trong ngày hôm nay khiến cho số đông mọi người cùng rơi vào mê hoặc.
Không chỉ là những người đưa tin này, thậm chí các vị đại nhân sau lưng bọn họ cũng đều như vậy.
Vẫn là câu nói kia, Tĩnh Nam Vương muốn tạo phản, có cần phải trực tiếp như vậy không?
Nhưng cố tình hắn lại hô lên ba chữ kia!
Ngụy Trung Hà đưa tay, từ bên ngoài nhận lấy một mảnh giấy, nhìn lướt qua rồi nắm lòng bàn tay lại.
Khi hắn một lần nữa ngẩng đầu lên, lại trông thấy Yến Hoàng trước đó còn đang tựa vào thành xe, lúc này đã ngồi thẳng người dậy, đôi mắt thâm thuý như vực sâu.
Ngụy Trung Hà vội vàng bẩm báo:
- Bệ hạ, Tĩnh Nam Vương đến cửa thành rồi.
- Ừm.
Yến Hoàng gật đầu.
Trong chốc lát, cửa hậu viên được mở ra, xe ngựa chậm rãi chạy đi.
Lập tức, một đám đại nội thị vệ cùng với cao thủ Mật điệp tư bảo vệ xe ngựa, còn giáp sĩ Trấn Bắc Quân quỳ rạp dưới đất trước đó, dưới sự dẫn dắt của tướng lĩnh, lên ngựa hộ vệ hai cánh.
Trên đường đội ngũ xuất phát, lọng che võng vàng thuộc về đế vương cũng được dựng lên.
Thiên tử đi tuần, đương nhiên phải có khí thế của thiên tử đi tuần!
...
Khoảnh khắc ba chữ “Thanh quân trắc” truyền vào trong tai hắn, thân thể Thái Tử trước tiên lảo đảo một chút.
Các huynh đệ phía sau cùng với bách quan và các huân quý ở phía sau nữa cũng gặp một cơn choáng váng, ngay sau đó là ngơ ngác.
Chuyện, chuyện, chuyện này, tại sao lại như vậy?
Ai cũng hiểu rõ, sau khi bệ hạ vào hậu viên an dưỡng thì chưa từng đi ra lần nào. Một thời gian trước, Thái tử dẫn theo các trọng thần đến hậu viên xin chỉ thị quốc sự, sau đó, ngay cả tiết mục này Yến Hoàng cũng miễn đi, đều không gặp.
Thái tử chỉ có thể mỗi hai ngày lại đi ra khỏi thành, dập đầu vấn an ở cửa hậu viên, long nhan cũng không được gặp.
Mọi người đều rõ ràng, thân thể của bệ hạ hiển nhiên đã yếu đến mức không thể yếu hơn nữa rồi.
Bệ hạ không thể ra khỏi hậu viên, lần này tới ngoại thành đón tiếp, vậy cũng hẳn là không thể.
Bởi dựa theo sự kiêu ngạo của bệ hạ, hắn tuyệt đối không cho phép bản thân để lộ ra một chút yếu ớt nào trước mặt thần tử và bách tính của mình.
Mà Thái tử đích thân ra nghênh đón, tôn thất bách quan tiếp kiến, cũng đã là tặng đủ lễ nghi.
Đến mức đó rồi, Tĩnh Nam Vương ngươi lại vẫn chưa hài lòng!
Lớn lối như vậy, ngang ngạnh như vậy ư!
Có lẽ do trận cuồng phong này thổi đến quá mãnh liệt, cũng quá đột nhiên, không ai kịp chuẩn bị, cho nên tất cả mọi người ngây ra tại chỗ, đương nhiên chẳng ai đi lên quát thét.
Không phải là tất cả mọi người đều sợ hãi, nghĩ đến Càn Quốc kia, quân bị đã từng thối nát như vậy mà còn có thể lộ ra mấy tay xương cứng không sợ chết.
Đại Yến những năm gần đây rất có khí thế nuốt cả thiên hạ, trong triều đình sao lại có thể toàn là hạng người ham sống sợ chết.
Chính là vì trận đả kích ập đến quá nhanh quá đột nhiên, trong một chốc một lát, mọi người khó có thể hồi thần.
Ánh mắt của Cơ Thành Quyết xuyên qua Thái tử cùng với Tĩnh Nam Vương phía trước, nhìn về phía Trịnh Phàm.
Trịnh Phàm mặt không cảm xúc, dường như hoàn toàn không bắt sóng đến ánh mắt của “huynh đệ tốt” ngày xưa này.
Thực chất, bản thân Trịnh Hầu gia cũng đang suy ngẫm, đây rốt cuộc là cái có ý gì.
Ca, ngài muốn tạo phản, muốn thanh quân trắc, muốn bình định thì ngài phải nói trước chứ.
Thì lúc còn ở Tấn địa ta sẽ sắp xếp gọn gàng binh mã dưới trướng Hầu Phủ của ta, ngoài nhánh phòng ngự Tuyết Hải Quan và Trấn Nam Quan ra, còn lại toàn bộ điều theo. Ngài thì tập kết quân chủ lực Tĩnh Nam Quân trên Tấn Địa và những đầu quân khác, đồng thời dẫn tới đây, cộng thêm cả Thiên Thiên nữa.
Chúng ta giết vào Yến Kinh này, đoạt ngôi vị Hoàng đế kia.
Ngài làm hoàng đế, ta kết thân vương, Thiên Thiên làm Thái tử có thể ngồi trên đùi ngài.
Phải biết, Thiên Thiên ở nhà cả ngày toàn kêu là muốn ăn long ỷ!
Nhưng Trịnh Hầu gia cũng rõ ràng, đây chỉ là sự tự do trong suy nghĩ bản thân hắn phát huy, hiển nhiên là không thể.
Cho nên, Trịnh Hầu gia tỉnh táo lại, cũng bắt đầu suy ngẫm thật, rốt cuộc là tại sao?