Lần này, nguyên nhân không dẫn theo hai vị quân sư người mù và Cẩu Mạc Ly, không phải thực sự là bởi vì Thần Toán Tử tính ra, lúc đi ngang qua Dĩnh Đô, có thể nhặt được một vị từ Tôn gia, mà là bởi, giá trị trí tuệ chính trị của bản thân Trịnh Hầu gia cũng đã đạt đến mức rất cao.
Chẳng mấy chốc, Trịnh Hầu gia đã nghĩ rõ ràng.
Không khỏi khe khẽ thở dài, trong lòng thế nào không nói ra được, chỉ là cảm thấy rất buồn, cũng thật bất đắc dĩ.
Cảm giác này so với Lý Phú Thắng cùng Hứa Văn Tổ năm đó khi biết được động thái của Trấn Bắc Hầu gia, không khác mấy.
Mà lúc này, Cơ lão Lục cũng nuốt khan hai lần, mắt nhắm chặt lại, hai tay khoanh trước ngực, giấu bàn tay vào trong ống áo, không hoảng hốt nữa, thong dong lại.
Nhưng khoang miệng, vẫn tứa ra cay đắng.
Sóng sau chồm lên lợi hại đến mức đó, cuối cùng phát hiện ra, sóng trước của ngươi gọi là bờ cát.
Bên cạnh, Tứ hoàng tử Cơ Thành Phong và Thất hoàng tử Cơ Thành Tố, một lớn một nhỏ, không ngừng mà nhìn xung quanh, trên mặt tràn đầy sầu lo cùng khiếp sợ.
Thái tử tiếp tục duy trì tư thế lúc trước, không cử động.
Gió thu cuối mùa thổi hiu hiu, mang theo khí thế hung hãn của binh tốt bách chiến tinh nhuệ đến từ phương Đông.
Ngay lúc này, một tiếng ngân nga từ phía Nam truyền tới:
- Bệ hạ giá lâm!!!
Các văn võ huân quý lập tức đồng loạt nhìn về phía bên kia, quả nhiên trông thấy võng lọng của bệ hạ xuất hiện cao cao trên không.
Trong nháy mắt, mọi người cùng nhau quỳ phục xuống.
Tuy rằng bọn họ đã lâu không nhìn thấy long nhan của bệ hạ, có thể bệ hạ một thời gian dài chưa từng xuất hiện trong cung, nhưng quyền uy của Yến Hoàng tự nhiên đã cắm rễ trong đáy lòng bọn họ.
Ngày nào Yến Hoàng chưa băng hà, ngày đó hắn vẫn là chúa tể chân chính của Đại Yến.
- Chúng thần tham kiến bệ hạ, Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!
- Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!
Bách quan quỳ mọp.
Huân quý quỳ mọp.
Bốn phía, cấm quân quỳ mọp.
Cơ Thành Quyết ngủ gà ngủ gật, cuối cùng cũng kết thúc tư thế anh trai đầu thôn lười biếng của mình. Hướng về phía lọng rồng dựng lên, quỳ phục xuống:
- Nhi thần tham kiến phụ hoàng, phụ hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!
Cơ Thành Phong cùng Cơ Thành Tố cũng lập tức quỳ rạp xuống, khấu kiến phụ hoàng.
Cuối cùng, là Thái tử.
Sau khi xe ngựa chậm rãi chạy đến, hắn cũng quỳ xuống.
Người không quỳ, còn có một nhóm lớn.
Bọn họ đến từ phương Đông, đến từ Tấn địa, đến từ Tĩnh Nam quân, đến từ Bình Tây Hầu phủ.
Giữa song phương, có thể nói là phân biệt rõ ràng, so sánh mãnh liệt.
...
Trong lúc quỳ rạp dưới đất, Cơ Thành Phong nhỏ giọng thì thầm với Cơ Thành Quyết quỳ ở bên cạnh mình:
- Nam Vương đây là cố ý muốn khó dễ phụ hoàng, làm thế cho hả giận sao? Ta cũng không tin, hắn không biết thân thể phụ hoàng không khoẻ.
Cơ Thành Tố cũng nắm chặt nắm đấm, trên mặt lộ ra vẻ tức giận.
Thân là hoàng tử, bọn họ hôm nay đều phải chịu sỉ nhục.
Bọn họ không có năng lực phân ưu giúp phụ hoàng, trái lại còn để cho phụ hoàng phải kéo thân thể đang bệnh nặng đứng ra, xét về người làm con là bất hiếu, xét về người làm thần là vô dụng.
Cơ Thành Quyết lườm một cái, nói với lão Tứ:
- Tốt lắm, hiểu được Tĩnh Nam Vương sẽ không tạo phản, cho thấy tứ ca ngươi có tiến bộ rồi.
- Hả?
Cơ Thành Phong quay đầu nhìn Lục đệ nhà mình.
Cơ Thành Quyết tiếp tục nói:
- Con mắt kia của ngươi nhìn ra Nam Vương đang cố ý dằn vặt sức khoẻ của phụ hoàng chúng ta?
- Không phải sao?
- Tứ ca này, gần đây ngài thu thêm tiểu tẩu tử, có phải là thu hơi bị nhiều rồi không?
- Đây chẳng phải là do ta sốt ruột khai chi tán diệp vì Cơ gia... Không đúng, ngươi đột nhiên hỏi ta cái này làm gì?
- Đây là triều đình, đây là Đại Yến ta, bàn cờ của những người đứng ở đỉnh cao nhất, ngài cho là giống như các tiểu tẩu tử cung đấu tranh sủng ở hậu viện của mình sao? Cái gì mà cố ý dằn vặt thân thể phụ hoàng một hồi chỉ vì xả giận, vì thích, ấu trĩ.
Bị trào phúng nhưng lão Tứ lại không trở mặt, mà lập tức truy vấn:
- Lão Lục, vậy ngươi nói cho ca ca biết là vì sao đi?
Cơ Thành Phong đã sớm biết bản thân hắn không chơi lại Lục đệ này, cho nên một năm qua, hắn rất yên tĩnh, còn từ từ thấu hiểu lão Ngũ lúc trước.
Cơ Thành Quyết liếc liếc bốn phía, nơi này, một đoàn người mênh mông đang quỳ.
- Ngươi nói xem, phụ hoàng chúng ta ở hậu viên bao lâu rồi?
- Rất lâu, thực sự rất lâu rồi.