- Ừm, phụ hoàng vẫn là phụ hoàng.
- Lão Lục, đây không phải ngươi phí lời rồi sao, chỉ cần ngày nào phụ hoàng chưa... chỉ cần ngày nào phụ hoàng còn tồn tại, ông ấy chính là bầu trời của Đại Yến.
- Đúng vậy, bầu trời của Đại Yến, nhưng trên trời, cũng khó tránh khỏi sẽ có mây đen. Bảo kiếm sắc bén đi chăng nữa, sau quãng thời gian cất kín cũng phải mài sắc một lần nữa.
- Phụ hoàng ở trong hậu viên quá lâu rồi, lâu đến mức, tuy rằng trong lòng ta ngươi cùng với cả triều văn võ, đều biết phụ hoàng vẫn là hoàng đế bệ hạ của Đại Yến, nhưng kỳ thực trong lòng đã sớm thả lỏng rồi.
- Không phải Nam Vương cố ý muốn khó dễ sức khoẻ của phụ hoàng, mà là muốn tái diễn hình ảnh hơn bốn năm trước, hắn đứng ở sau lưng phụ hoàng, dẫn binh vào hoàng thành. Đây là đang giúp phụ hoàng mài sắc mũi kiếm, làm chỗ dựa cho phụ hoàng. Là phụ hoàng muốn mượn cơ hội này, ra khỏi hậu viên. Đồng thời, tuyên cáo với toàn bộ văn võ bá quan Đại Yến, bách tính Đại Yến rằng: Đại Yến này vẫn luôn là của hắn!
- Vậy... vậy tại sao phụ hoàng không trực tiếp đích thân động thủ thanh lý?
- Thanh lý cái gì? Thanh lý người của Thái tử, người của ta, hay người của ngươi? Tại sao phải thanh lý? Phụ hoàng chung quy cũng sẽ đi.
- Chuyện này...
Cơ Thành Phong hít một hơi thật sâu.
Mà tiểu Thất Cơ Thành Tố ở bên cạnh đã trợn mắt ngoác mồm.
Lúc này, xe ngựa đã tiến vào trung tâm.
Ngụy Trung Hà khom người ra khỏi xe ngựa, vén rèm lên.
Tiếp theo, Yến Hoàng thân mang hắc sắc long bào, từ bên trong xe ngựa đi ra, đứng trước đài xe ngựa.
Ánh mắt hắn ngắm nhìn bốn phía,
Vô nộ vô bi vô hỉ vô ai.
Thanh Thiên Tử kiếm chống xuống đất, thực ra là đang chống đỡ thân thể hắn.
Cuối cùng, Yến Hoàng nhìn về phía Điền Vô Kính vẫn luôn cưỡi ở trên người Tỳ Hưu.
Ngay sau đó, Tĩnh Nam Vương cắm Côn Ngữ đao lên mặt đất.
Buông mình xuống khỏi Tỳ Hưu, Tĩnh Nam Vương một thân giáp trụ mạ vàng chậm rãi đi về phía xe ngựa.
Lúc này, trái tim của không biết bao nhiêu người treo tận lên cổ họng.
Bởi ai nấy đều rõ ràng, Nam Vương Đại Yến là võ phu đỉnh phong, chiến lực kinh người!
Yến Hoàng nhìn người trước mặt, trông một đầu tóc trắng kia của hắn, theo bản năng mím mím môi, viền mắt khô khốc không gì sánh được.
Thế nhưng là bởi vừa mới dùng hồng hoàn, lửa nóng trong cơ thể bốc lên, căn bản không có nước mắt để chảy ra.
Chỉ có thể kêu thành tiếng:
- Vô Kính...
Tĩnh Nam Vương Đại Yến, Điền Vô Kính.
Cuối cùng cũng đi tới trước xe ngựa, hướng về phía hoàng đế đứng trên xe ngựa, một chân quỳ xuống.
Lập tức, ở phía sau, Trịnh Hầu gia nâng tay lên, quát to một tiếng:
- Bái kiến thiên tử!
Trong khoảnh khắc, từ Bình Tây Hầu gia trở xuống, hơn vạn binh sĩ bách chiến tinh nhuệ từ Tấn địa trở về toàn bộ thu đao, xuống ngựa, hướng về nơi xe ngựa của thiên tử, quỳ phục xuống.
- Thần, Điền Vô Kính, tham kiến bệ hạ, Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.
Lúc này, không biết bao nhiêu người thở một hơi dài nhẹ nhõm trong thâm tâm, tựa như một hồi đại nạn đã bị tiêu trừ trong vô hình.
Yến Hoàng nhìn Điền Vô Kính quỳ sát ở phía dưới, lên tiếng nói:
- Vô Kính à, chúng ta hồi cung đi, cùng nhau chờ Lương Đình.
Nói xong, Yến Hoàng nở nụ cười, mắng:
- Hắn đấy, vẫn cứ y như trước kia, ngoài lúc gọi hắn tới ăn cơm là đến được sớm nhất ra, những thời điểm khác đều là người sau cùng.
- Thần tuân chỉ!
Điền Vô Kính đứng dậy, lên xe ngựa.
Thuận thế, tiếp nhận Thiên Tử kiếm của Yến Hoàng, dùng tay mình đỡ Yến Hoàng.
Thân thể Yến Hoàng rất nhẹ, nhẹ đến bất ngờ, long bào dày rộng chỉ là một thứ biểu tượng.
Yến Hoàng nhìn về phía Thái tử quỳ ở bên dưới, hô:
- Thái tử, tới đánh xe.
- Nhi thần tuân chỉ.
Thái tử đứng dậy.
Lúc này, Tĩnh Nam Vương lên tiếng:
- Bình Tây Hầu am hiểu nhất là đánh xe.
Khóe miệng Yến Hoàng lộ ra một chút ý cười, nhìn về phía Trịnh Phàm bên kia:
- Ồ, thật không?
Tĩnh Nam Vương gật đầu, nói:
- Vâng.
Thái tử đã đi tới trước xe ngựa, chuẩn bị dắt dây cương đứng sượng trân tại chỗ, đi đến cũng không phải, lui ra cũng không phải.
Yến Hoàng đưa tay, chỉ về chỗ Trịnh Phàm đang quỳ, nói:
- Được, vậy thì vất vả thay Bình Tây Hầu của trẫm, đến đánh xe cho trẫm một lần.
------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Giang