Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1642: TRỞ VỀ

- Thần, tuân chỉ.

Trịnh Hầu gia đứng dậy, đi về phía xe ngựa.

Lúc này, ánh mắt của hắn trong lúc lơ đãng quét sang Cơ lão Lục quỳ sát ở bên cạnh.

Cơ lão Lục lúc này dường như cũng có linh cảm, ngẩng đầu lên.

Sau đó, Cơ lão Lục nhìn thấy Trịnh Hầu gia lần thứ hai rất tự nhiên chuyển tầm mắt đi, lưu loát chen chúc rời khỏi chỗ đó.

Ha ha, Cơ lão Lục một lần nữa cúi đầu.

Hắn không giận dữ, bởi khi phụ hoàng kêu Thái tử đánh xe, Tĩnh Nam Vương có thể nói, Bình Tây Hầu đánh xe thích hợp hơn. Nhưng Trịnh Hầu gia hắn, không thể đi đến bồi thêm một câu:

“Lục hoàng tử đánh xe còn giỏi hơn cả thần.”

Đến khi đi tới trước xe ngựa, Thái tử lùi về sau hai bước chào hỏi Trịnh Phàm, Trịnh Phàm cùng Thái tử đồng thời đáp lễ.

Không nói thêm một câu nào, bởi Thái tử đã lúng túng lắm rồi.

Sau đó, Yến Hoàng và Tĩnh Nam Vương ngồi vào bên trong xe ngựa.

Trịnh Phàm lên xe, cầm lấy dây cương bắt đầu đánh xe.

Đánh xe, có độ khó cần kỹ thuật, có điều ngựa được kéo xe cho bệ hạ đều đã được thuần phục và dạy dỗ qua vô cùng ngoan ngoãn, dật dật dây cương nhẹ nhàng là chúng có thể lập tức vững vàng khởi hành, kéo xe ngựa tiến lên.

Xe ngựa mở đường, đám người quỳ rạp bốn phía bắt đầu nhường lối.

Cỗ xe ngựa này, đương nhiên là không có ai dám ngăn cản.

Tiến vào từ của Đông Yến Kinh rồi đi trên quan đạo, lại lên ngự đạo, một đường, đều có cấm quân trấn giữ, hai bên là bách tính đông nghịt quỳ bái, hô to vạn tuế.

Dân chúng cũng chẳng biết cái gì gọi là Thái tử giám quốc.

Bọn họ chỉ biết hoàng đế bệ hạ của mình đã an dưỡng ở hậu viên rất lâu rất lâu. Bọn họ đã quen với việc Yến Hoàng chính là bầu trời trên đỉnh đầu mình, cảm giác an toàn này, không phải là điều mà Thái tử vớ vẩn gì đó hay là Lục hoàng tử có thể thay thế được.

Cùng lý thuyết, trong dân gian, trên triều chính, giữa quân đội đều là như vậy.

Thiên thu tới nay, đế vương đều không ngừng theo đuổi phong công vĩ nghiệp, truy cầu mở rộng đất đai biên giới, những công huân đó, cũng không phải chỉ là vì muốn lưu danh sử sách, thực tế nó giống một kiểu tích cóp và củng cố uy vọng cá nhân hơn.

Bởi bản thân hoàng đế đã là cửu ngũ chí tôn, ngồi trên ngôi vị chí cao của một quốc gia.

Mà hiện nay, trong số các nước, không có vua của một đất nước nào có thể nắm giữ phong công vĩ nghiệp sánh ngang với Yến Hoàng.

Cái gọi là cực kì hiếu chiến.

Cái gọi là dân chúng lầm than.

Cái gọi là hưng, bách tính khổ, vong, bách tính khổ.

Rất nhiều lúc, cũng không phải thật sự là lời kêu than của bách tính, bởi phần lớn bách tính không biết chữ, không viết ra được loại văn chương đối đáp ngay ngắn như vậy.

Bách tính thành Yến Kinh, trên toàn bộ Đại Yến, tính cả Tấn địa, đều là nhóm người được hưởng chế độ an sinh cao nhất, phần lớn bọn không dính dáng mấy đến “dân chúng lầm than”.

Coi như là Đại Yến lúc này đang thực sự gặp nạn hạn hán, dân chúng đói khổ, đổi con cho nhau ăn, thôn trang này sang thôn trang kia thăm hỏi, nhưng những ông bà lão Yến nhân gầy trơ cả xương đó, nói không chừng còn có thể ở nhà tiếp tục duy trì bài vị trường sinh của Yến Hoàng, cùng lắm là oán trách ông trời tàn nhẫn giáng xuống tai ương, song chắc chắn sẽ không mắng chửi thiên tử.

Trịnh Hầu gia đánh xe, nhìn bách tính hai bên, càng ngày càng hiểu ra nhiều điều.

Khi ngươi đứng trên những vị trí khác nhau, góc độ suy nghĩ của ngươi tự nhiên cũng sẽ thay đổi.

Quả thực Yến Hoàng liên tục phát động chiến tranh hết lần này tới lần khác, kéo toàn bộ quốc gia đến bờ vực tan vỡ, nhưng có một số sự kiện, người đương thời không có tư cách đưa ra định luận.

Đợi đến đời kế tiếp, hoặc là đời tiếp nữa, thậm chí bạo quân tàn ác, độc tài chuyên chế lúc bấy giờ, trăm ngàn năm sau lại trở thành Thiên Cổ Nhất Đế vạn người ca tụng.

Cửa cung mở ra.

Một đám hoạn quan quỳ ở hai bên, đồng thanh hô to;

- Nô tài cung nghênh bệ hạ hồi cung!

- Nô tài cung nghênh bệ hạ hồi cung!

Tay Trịnh Hầu gia nắm dây cương chặt hơn một chút, xe ngựa tăng tốc độ lái vào cửa cung.

Đây là dấu hiệu hoàng đế bệ hạ của Đại Yến lần thứ hai tiến vào trung khu quyền lực chân chính của Đại Yến, tuy rằng trên thực tế hắn căn bản chưa từng đánh mất.

Trịnh Hầu gia hơi nghiêng đầu theo bản năng, liếc nhìn rèm xe sau lưng mình.

Có lẽ đây là hồi quang phản chiếu sau cùng, đối với hoàng đế bệ hạ, đối với cục diện Đại Yến như hổ ép phương Đông hiện tại là như vậy, đối với tam giác sắt ba người đứng chung một chỗ năm đó là như vậy, đối với thời đại này cũng là như vậy.

Rất nhiều người đều rõ ràng, thân thể của Yến Hoàng đã lung lay yếu ớt rồi.

Đây không phải bí mật, căn bản cũng không giữ bí mật nổi.

Năm tháng an dưỡng ở hậu viên, thực ra không được xem là tĩnh dưỡng, mà là đang cứng rắn chịu đựng.

Sống qua mùa đông ấy, sống qua mùa xuân ấy, sống qua mùa hạ ấy, cuối cùng cũng đợi được mùa thu này.

Hắn trở về, hắn rốt cuộc trở về rồi.

Long ỷ đặt ở trung tâm đế quốc vẫn cứ thuộc về hắn, phía dưới còn có hai vị trí.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!