Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1643: ĐẾN RỒI ĐI

Một vị quân vương ai cũng biết đã đến tuổi xế chiều, dùng phương thức này, dưới tiền đề sự vận hành của quốc gia và triều đình gần như được giữ gìn, lần thứ hai cầm lấy dây cương.

Nhìn một lượt những đại thần đang quỳ mọp ở nơi đó, còn có dũng khí vi phạm ý chí của vị đế vương này trong thời gian tiếp sau đây?

Cái gì là quyền lực?

Cái gì là nghệ thuật thao túng quyền lực?

Cái gì là đăng phong tạo cực chân chính?

Tối hôm qua, Trịnh Phàm nói Tôn Anh hôm nay nhớ quan sát nhiều thêm. Thực tế, người quan sát trực tiếp nhất, cảm ngộ sâu sắc nhất, vẫn là bản thân Trịnh Hầu Gia hắn.

Lần đánh xe ngựa này quả thực không phải là không công.

Sau khi vào cung, Ngụy công công lập tức đến dẫn đường, dẫn Trịnh Phàm chạy xe ngựa tới Ngự Thư phòng.

Bên trong Ngự Thư phòng đã chuẩn bị kỹ càng, phòng sưởi đã ấm lên.

Lúc Yến Hoàng xuống xe, Trịnh Phàm để ý thấy trên trán Yến Hoàng rõ ràng đang đổ mồ hôi, hoàng đế sợ nóng, nhưng hắn vẫn đi vào bên trong Ngự Thư phòng ấm đến mức cơ chút bức người, ngồi lên vị trí của hắn.

Từ đầu đến cuối, Điền Vô Kính chưa nói thêm với Yến Hoàng một câu nào. Trước đó ở trong xe ngựa hai người cũng hề giao lưu.

Đúng, Trịnh Hầu Gia chính là phu xe, hắn có thể làm chứng.

Hoàng đế tiến vào Ngự Thư phòng, Tĩnh Nam Vương chỉ đứng ở cửa.

Hắn không đi vào, Trịnh Phàm tự nhiên không thể đi vào.

Yến Hoàng, cũng không kêu người gọi Tĩnh Nam Vương.

Đứng một lúc, Điền Vô Kính xoay người, đi ra ngoài.

Trịnh Phàm đi theo phía sau.

Trong ngoài cung, toàn bộ thành Yến Kinh, vào giờ phút này, số người đang vắt óc suy ngẫm bọn họ sẽ nói chuyện gì bên trong Ngự Thư phòng nhiều vô kể, nhưng đại khái là không có mấy người biết, kỳ thực bọn họ một câu cũng chưa nói với nhau.

- Bệ hạ, Tĩnh Nam Vương cùng Bình Tây Hầu gia đi về phía Phượng Chính cung rồi.

Phượng Chính cung từng là cung điện nơi Hoàng hậu nương nương ở khi còn sống.

Sau khi hoàng hậu nương nương hoăng thệ, nơi đó vẫn luôn để trống, Yến Hoàng cũng không lập thêm tân hậu.

Yến Hoàng ngồi trên ghế, hai tay gắng gượng nắm chặt tay vịn, ánh mắt sâu thẳm khiến cho người ta không dám nhìn thẳng.

Giây lát, Yến Hoàng nhắm chặt mắt lại, khí thể cả người như đột ngột thả lỏng, tựa lên trên ghế.

Long bào dày rộng sau khi mất đi luồng tinh khí thần chống đỡ, vẻ gầy yếu lập tức hiện ra.

Trong lòng Ngụy Trung Hà lộp bộp một tiếng, sau khi nhìn thấy bệ hạ vẫn hô hấp vững vàng mới yên tâm lại.

Bệ hạ chỉ là ngủ.

Nhưng đồng thời hắn cũng không biết bắt đầu từ khi nào, bản thân hắn đã âm thầm chuẩn bị sẵn tinh thần bệ hạ sẽ băng hà bất kì lúc nào.

Thiên tử, cũng sẽ già.

Thiên tử, không thể thật sự vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.

Ngụy Trung Hà cẩn thận từng li lùi về sau đi xuống, dư quang khóe mắt quan sát toà Ngự Thư phòng này, không bao lâu thì dừng lại, đi tới cửa, nửa khom lưng, hai tay rũ xuống trước người, đứng chờ đợi y như trước kia, lúc bệ hạ chợp mắt, hắn sẽ đứng ở cửa đợi bệ hạ tỉnh dậy.

Hắn từng chờ đợi trước cửa thư phòng Thân Vương phủ như vậy, cũng từng chờ đợi trước phòng nghị sư Đông Cung như vậy, cũng ở trước Ngự Thư Phòng nơi này chờ đợi rất nhiều năm.

Hắn đã quen, quen với việc chẳng mấy chốc, bệ hạ chỉ cho phép bản thân chợp mắt một chốc một lát sẽ gọi hắn dâng trà, tiếp tục xử lý chính vụ mà dường như xử lý mãi cũng không hết kia.

Một mảnh lá rụng khô vàng, chao lượn xuống, vừa vặn rơi trên mặt ủng của Nguỵ Trung Hà.

Mảnh lá khô này, sớm đã không thấy chút sắc xanh nào nữa, chỉ còn lại gân lá nổi lên, đông cứng, dễ nát, hệt như...

Nguỵ Trung Hà hơi hơi rướn người dậy.

Hệt như bản thân hắn.

...

Cửa Phượng Chính cung không bị khóa lại, thậm chí ngoài cửa vẫn còn mấy thái giám phụ trách chăm sóc.

Nơi này cũng có người chuyên môn quét dọn, không đến nỗi rách nát.

Dù sao, Hoàng hậu nương nương là sinh mẫu của Thái tử, khi Thái tử giám quốc không thể nào không đặc biệt quan tâm Phượng Chính cung.

Theo lý thuyết, đàn ông bên ngoài không được tiến cung. Nhưng rất rõ ràng, quy củ này đối với Tĩnh Nam Vương mà nói, không hề có sự ràng buộc.

Dọc theo đường đi, đại nội thị vệ nhìn thấy hắn đều chỉ quỳ phục xuống hành lễ, không ai dám làm gì ngăn cản.

Chợt có cung nữ và hoạn quan hậu cung nhìn thấy Tĩnh Nam Vương cùng Bình Tây Hầu một trước một sau đi tới, cũng đều lập tức sợ hãi quỳ rạp ở hai bên đường, còn không dám thở mạnh một tiếng.

Đẩy cửa ra, đi vào trong cung.

Bên trong sạch sẽ thì có sạch sẽ, nhưng vườn ngự uyển không còn chủ nhân, thật sự giống như người mất hồn, rất khó để tìm kiếm lại cái gọi là tinh thần ấy.

Nhà cửa cho dù sang trọng, sân vườn có đẹp đi chăng nữa, chung quy cũng là để người ở.

Tĩnh Nam Vương đứng trên sân, nhìn khóm hoa cúc trong vườn.

Tỷ tỷ hắn thích nhất là hoa cúc.

Trịnh Phàm đứng bên cạnh, chỉ nhìn không nói gì.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!