Đứng ở trong sân hồi lâu, Tĩnh Nam Vương đẩy cửa ra, đi vào tẩm điện.
Trang trí bên trong trước sau như một, chỉ có chiếc giường kia phía trên bị phủ vải che lại.
Cạnh giường còn có giường nhỏ, chủ nhân ngủ giường trên, tỳ nữ ngủ giường dưới, tiện việc hầu hạ.
Điền Vô Kính đi tới bên giường ngồi xuống.
Trịnh Phàm vòng ra sau lưng Điền Vô Kính, không làm cản trở tầm mắt của hắn.
Trong dân gian có lời đồn, Tĩnh Nam Vương Đại Yến là ma đầu lục thân không nhận.
Trước thời điểm đó còn có tin đồn hắn bán đứng toàn tộc để cầu vinh.
Cách nói này thực tế không có chút cơ sở nào. Bởi tình huống lúc đó là các đại tộc môn phiệt đồng loạt phát lực, muốn cho hai đầu Nam Bắc cùng lúc phong vương.
Nhưng biết làm sao lúc đó rất nhiều rất nhiều người đều tin vào lời nói đó.
Ở trong mắt người đời, kẻ lục thân không nhận, đương nhiên là người xấu, đương nhiên là ham mê vinh hoa phú quý.
Về việc Điền gia vốn đã vinh hoa phú quý, phần lớn bọn họ không có khái niệm ấy.
Chỉ có điều sau đó, từ khi Nam Hầu làm thống soái, lập nên từng trận đại thắng khoáng thế, cách nói này mới không bị nhắc lại nữa.
Rất nhiều người thực tế đều đang tiều tụy vì lo lắng, vị Ma Vương lục thân không nhận này tuyệt đối đừng tạo phản, nếu hắn muốn tạo phản, ai có thể đỡ được?
Trịnh Phàm đặc ý để ý, lão Điền không rơi lệ, cũng không nhắm mắt tưởng nhớ.
Dường như hắn chỉ là về nhìn một chút, thăm tỷ tỷ của mình.
Cái chết của Đỗ Quyên, bí ẩn đó vẫn chưa được hoàn toàn lý giải.
Nhưng ngoài Đỗ Quyên ra, còn có cái chết của một người cũng giống như vậy, đó chính là hoàng hậu hoăng thệ.
Trong thư Tiểu Lục Tử gửi đến đã nói, đêm đó, nếu như không phải vì hoàng hậu hoăng thệ dẫn đến đại hôn của Thái tử trở thành điều xa vời, thậm chí dẫn đến lời đồn bởi Thái tử và quận chúa “Bát tự không hợp”, gần như không thể tiếp tục bên nhau, Cơ lão Lục hắn phải trước một bước đi vào lòng đất đạp thanh rồi.
Tuy rằng, Cơ lão lục không nói rõ về việc này, nhưng có thể suy ra, trong đây đương nhiên là có vấn đề.
Bởi đêm đó lúc Cơ lão Lục đối mặt Thất thúc, yêu cầu Thất thúc chờ đến khi trời sắp sáng hãy xuất kiếm với hắn.
Hắn, đang chờ đợi điều gì?
Trịnh Hầu gia hít sâu một hơi, lại chậm rãi thở ra.
Hôm nay, hắn cảm giác mình đang chứng kiến lịch sử chân chính, thử nghĩ một hồi, kẻ lạc vào cảnh giới kì lạ như hắn, đối mặt với ba người nằm trong vòng hạch tâm của đế quốc này, vẫn như bị che phủ lớp lớp sương mù.
Những người sống ở hậu thế, đọc qua sách sử đã cảm thấy mình hiểu rõ tất cả, rốt cuộc nực cười đến mức nào.
Thực tế cũng không ngồi bao lâu, Điền Vô Kính đứng dậy.
Trịnh Phàm tiếp tục đi theo.
Hai người ra khỏi Phượng Chính cung, thậm chí ra khỏi hoàng cung.
Binh mã dẫn theo sắp xếp ở đại doanh ngoài thành, nhưng thân vệ thì vẫn theo vào. Cửa cung, thân vệ hai nhà đều đang chờ, hai con Tỳ Hưu cũng nằm rạp ở đó.
Điền Vô Kính cưỡi Tỳ Hưu, Trịnh Phàm cũng leo lên ngồi con của mình.
Đột nhiên, Điền Vô Kính nhìn về phía Trịnh Phàm, nói:
- Dẫn đường đi, bản vương không biết đường.
- Đường đi đâu, vương gia?
- Phần mộ Điền gia ta.
Trịnh Phàm: “...”
Đêm hôm ấy, Tĩnh Nam Vương tự diệt cả nhà.
Sau đó, người được yêu cầu ở lại thu nhặt thi thể là Trịnh Phàm hắn.
Từ đấy trở đi, trong thời gian hơn bốn năm, Điền Vô Kính chưa từng về kinh, cũng chưa từng đến thăm phần mộ gia đình.
Tìm một người hỏi đường, phần mộ nhà ta ở đâu.
- Vương gia đi theo ta.
Điền gia vốn là có mộ tổ, nhưng rất rõ ràng, sau đêm hôm ấy, muốn sắp xếp tộc nhân đã chết đều an táng vào khu mộ tổ, hiển nhiên là không thể.
Địa điểm an táng nằm dưới một ngọn núi nhỏ cách toà nhà Điền gia ban đầu không xa.
Điều khiến cho Trịnh Phàm bất ngờ chính là, Tĩnh Nam Vương không hề đi vào bên trong, mà cách thật xa nhìn lướt qua vị trí phần mộ rồi dừng lại.
Sau đó, Tỳ Hưu dưới thân chuyển hướng, chuẩn bị đi về.
Đã đến, nhưng không đi thăm nom, giống như chỉ là tới đây nhận mặt đường đi lối lại.
Trịnh Hầu gia cùng Tĩnh Nam Vương trở về, không vào kinh nữa, mà chạy đến nơi đại doanh ngoài thành.
Trước khi đi vào đại doanh, Điền Vô Kính nhìn về phía Trịnh Phàm, hỏi:
- Ngươi muốn vào kinh không?
Trịnh Phàm lắc đầu, nói:
- Vương gia ở đâu, ta ở đấy.
Tiếp đó, Trịnh Phàm cùng Tĩnh Nam Vương về doanh.
Sau khi hai người đồng thời đi vào soái trướng, thân binh tiến lên giúp hai người dỡ giáp.
- Có đói không?
Điền Vô Kính hỏi.
Trịnh Phàm gật đầu, nói:
- Đói.
- Vậy thì ăn cơm.
Thân binh ghi nhớ, lui xuống chuẩn bị cơm canh.
Rất nhanh, một bàn cơm canh thơm ngon được đưa vào.
Dù sao cũng đến ngoài kinh thành rồi, hơn nữa trong thành đã sớm đưa tới rượu thịt khao thưởng quân sĩ, ăn ngon chút rất bình thường.