Mà không chỉ trong soái trướng như vậy, hôm nay vương gia hạ lệnh giải cấm rượu, sĩ tốt cũng có thể uống rượu.
Trịnh Phàm cầm lấy đôi đũa, đang chuẩn bị động thủ, lại phát hiện lão Điền cầm bầu rượu lên, rót rượu cho Trịnh Phàm.
Trịnh Hầu gia lập tức để đũa xuống, bưng chén rượu lên.
Rót xong, lão Điền lại tự rót cho mình một chén.
Trịnh Hầu gia đứng dậy, chuẩn bị cùng lão Điền chạm cốc.
Lão Điền cầm chén rượu lên, Trịnh Hầu gia đụng nhẹ một bên cạnh đáy của lão Điền sau đó một hơi uống cạn sạch.
Lão Điền cũng một hơi cạn chén.
Trịnh Hầu gia một lần nữa đứng dậy, chủ động cầm bầu rượu lên, rót đầy cho cả hai, tiếp đó ngồi xuống cầm đũa, lúc đang chuẩn bị gắp rau, lại nhìn thấy sau khi lão Điền nâng đũa liền cắm đôi đũa vào trong bát cơm trước mặt.
Trịnh Hầu gia cứng đờ một lúc, không gắp rau nữa, đặt đôi đũa của mình xuống ngang một bên miệng bát.
Điền Vô Kính đưa tay chỉ bát đũa của Trịnh Phàm, nói:
- Ngươi ăn đi.
- Vâng, vương gia.
Trịnh Phàm cầm lấy bát đũa, không do dự, bắt đầu ăn như gió cuốn mây tan.
Hắn ăn rất nhiều, ăn rất có khẩu vị, nhưng dù sao, đã ăn vào phần lớn cơm canh trên bàn, cuối cùng còn lấy bát cơm có đôi đũa cắm lên kia, rút đũa ra rồi ăn luôn, lần này, thực sự là ăn đến mức trướng bụng khó chịu muốn chết.
Lão Điền không thấy ngon miệng, nhưng thói quen của lão Điền là sẽ không cho phép bản thân xuất hiện bất kỳ tâm tình suy yếu và bi thương nào.
Ví dụ như, một bàn cơm canh này để thừa lại nhiều chính là đã yếu thế.
- Người đâu.
Trịnh Phàm hô.
Thân vệ đi vào dọn bàn nhỏ lui xuống.
Điền Vô Kính nhìn Trịnh Phàm chống đỡ cảm giác khó chịu, lắc đầu nói:
- Có thể bỏ lại.
- Không có việc gì, ta không thích lãng phí lương thực.
Có một số chuyện, giữa hai bên thực tế đã ngầm hiểu, căn bản không cần giải thích quá nhiều.
Ngươi đã cứu ta bao nhiêu lần như vậy, ta sẽ vì ngươi căng cái bụng một lần.
Điền Vô Kính đặt một tấm lệnh bài ở trước mặt, đó là Tĩnh Nam Vương Lệnh, nói:
- Nhận lấy.
Trịnh Phàm lắc đầu, cười đáp:
- Ngài biết mà, ta không cần cái này.
- Xem kìa, đang ở trước mặt ai.
Trịnh Phàm trầm mặc.
Cuối cùng, Trịnh Phàm đưa tay nắm lấy vương lệnh.
- Nghỉ ngơi đi.
Điền Vô Kính nói.
Trịnh Phàm đứng lên, đi tới cửa lều trướng thì dừng bước, lại quay đầu, quay về trước mặt Điền Vô Kính, nói:
- Ca, cả ngày này ta đều không dễ chịu rồi, đây là ngài đang bàn giao hậu sự sao?
Điền Vô Kính lắc đầu.
- Thế nhưng ngài đừng quên rằng ngài đã đồng ý với ta, đến khi thực sự muốn giải thoát, ngài sẽ nói trước để ta chuẩn bị. Ta chọn hoàng hôn hay là chọn bình minh, ta chọn áo choàng đen hay là áo choàng đỏ, cũng sẽ để cho ta quyết định. Không phải khoác lác với ngài đâu, nhưng ví như ta không nhập ngũ đánh trận, cho dù đi làm một họa sĩ, cũng có thể kiếm cơm ăn. Những đan thanh thánh thủ trong cung kia, so về ý cảnh, khả năng ta không bì lại bọn hắn, nhưng thật sự muốn luận ai khắc họa mềm mại hơn, sức tạo hình xuất sắc hơn, ta còn lâu mới sợ đua với bọn họ.
- Ngài phải cho ta chuẩn bị tâm lý, ngài phải cho ta thời gian chuẩn bị tâm lý. Yêu cầu của ta hiện tại chỉ có một cái đó thôi. Ngài muốn ta thề khi lá cờ Hắc Long này chưa đổ ta nhất định phải giữ lời hứa, nhưng ngài, cũng phải nói lời giữ lời.
- Nếu muốn tìm chết thì trong trận lửa lớn ở Dĩnh Đô kia, bản vương đã có thể chết rồi, lấy Hỏa Phượng chi diễm làm lò, trên đời này, còn có cuộc hoả táng nào danh dự được như vậy sao?
- Vậy...
- Bản vương không quan tâm người đời thấy mình như thế nào, một chút cũng không quan tâm.
Điền Vô Kính xoè tay, nhìn lòng bàn tay của chính mình, chậm rãi nói:
- Bản vương, chưa từng có ý định cố ý muốn chết, xưa nay chưa từng có.
Trịnh Phàm quỳ một gối hành lễ, sau đó lui ra khỏi soái trướng.
Trong soái trướng, ánh mắt của Điền Vô Kính tiếp tục rơi vào trên những đường chỉ tay của mình.
Chết là một cách trốn tránh, cũng là một kiểu giải thoát.
Điền Vô Kính hắn tội ác tày trời, tạo nghiệt vô số, không xứng được trốn tránh, không xứng được giải thoát, không xứng được cứu rỗi.
Chết, đương nhiên là có thể chết.
Con người, vốn dĩ chắc chắn sẽ chết.
Nhưng hắn lại không xứng, không xứng được cố ý muốn chết.
Hiện tại, vị trong Ngự Thư phòng kia, chỉ sợ là muốn nằm vào ngôi lăng tẩm mà hắn đã sớm xây dựng xong hơn bất kì ai.
...
- Ngụy Trung Hà...
- Có nô tài.
Nguỵ Trung Hà đứng ở cửa Ngự Thư phòng lập tức đi vào trong, nhìn Yến Hoàng đã mở mắt ra.
Trong mắt Yến Hoàng tràn đầy uể oải, lẩm bẩm nói:
- Ôi... lại tỉnh dậy rồi.