- Minh tiên sinh biết đánh cờ vây không?
- Không biết, ở nhà có một người mù biết đánh.
- Là vị kia Bắc tiên sinh sao?
- Ừm.
- Rượu hết mất rồi.
Tôn Anh lắc lắc bầu rượu.
- Ôi, không vào thành.
A Minh lắc đầu.
- Vốn là nên có.
Đi vào thành, đến phủ Lục hoàng tử đòi một ít rượu ngon, đó là chuyện đơn giản cực kỳ.
Chỉ tiếc sau khi chủ thượng cùng Nam Vương đi vào thành tiến cung, cứ như vậy lại ra khỏi thành trở về đại doanh.
Triều đình phát xuống rượu thịt cũng không ít, nhưng rượu kia, không phải loại A Minh cùng Tôn Anh thích uống.
- Ta nói, sao các ngươi vẫn còn ở dưới đây?
Tứ Nương đi tới.
- Phong tiên sinh.
Tôn Anh ngồi trên xe lăn lập tức cúi đầu hành lễ, hắn hiểu rõ, vị Phong tiên sinh này không chỉ là “thuộc hạ” mà còn là nữ chủ nhân của Hầu phủ.
- Dù sao cũng không có chuyện gì làm.
A Minh có chút bất đắc dĩ.
Tứ Nương lôi ra một cây quạt, đưa cho Tôn Anh.
Tôn Anh nhận lấy cây quạt.
Đã sắp cuối thu rồi, trời rét lạnh đưa cho mình một cây quạt, đây...
Nhưng Tôn Anh vẫn rất cảm kích nói tạ ơn.
Mà cầm cây quạt ở trong tay, xe lăn, cây quạt, ừm, có một chút hương vị rồi đấy.
- Chủ thượng đâu?
A Minh hỏi.
- Ăn no rồi, đang tiêu cơm.
A Minh sửng sốt một lát, chỉ có thể nói:
- Thế tốt.
- Tam Nhi đâu?
Tứ Nương hỏi:
- Còn có A Lực nữa?
Ban ngày gặp được bọn họ, buổi tối thì không thấy đâu nữa, mấy ngày nay đều như vậy.
- Đang làm thuốc.
- Làm ruốc?
- Thuốc.
A Minh lắc lắc túi rượu trống rỗng:
- Tứ Nương, có cách nào tìm được cho ta chút rượu không?
- Không phải máu à?
- Tôn Anh hắn không uống máu.
Tôn Anh: “...”
- Trong lúc này vẫn là đừng vào thành thì hơn, có trời mới biết sẽ gây ra phiền toái gì, người trong cuộc biết ngươi vào thành đòi rượu, không biết, còn tưởng rằng ngươi chạy đi truyền tin.
- Được rồi được rồi.
A Minh đổi túi rượu khác mở ra, mùi máu tươi bên trong dập dờn tràn lan.
Tôn Anh ngửi thấy cái mùi vị đó, yết hầu hơi động, há miệng ra.
A Minh cùng Tứ Nương nhìn hắn.
Tôn Anh mạnh mẽ nuốt ngược trở lại.
Tứ Nương xoay người rời đi.
A Minh lắc lắc đầu, nói:
- Thực ra ngươi có thể nôn.
- Sợ thất lễ, thật ngại quá.
- Ngươi nuốt lại thực tế sẽ càng buồn nôn hơn.
Tôn Anh: “...”
- Ngươi nghỉ ngơi đi, ta tìm người khác uống rượu, rượu này kỳ thực uống rất ngon, có vẻ ngươi quanh năm không gặp ánh mặt trời, thân thể lại yếu, thấy ngươi nắm chặt bàn tay, sau khi buông ra vẫn không có huyết sắc mấy, đây là thiếu máu.
- Vậy... Thiếu máu cần uống cái này bồi bổ sao?
- Cái này thì không cần, sau khi uống rượu, cầm một cây đinh sắt mút mấy cái theo hơi rượu là được rồi.
A Minh đứng dậy, cầm túi rượu rời khỏi nơi này, đi tới trước một chiếc xe ngựa, lên xe.
Bên trong xe ngựa có một cái lồng, ngoài lồng, còn có một cái rương.
Cái rương này ngoài bằng gỗ trong bằng sắt, vô cùng rắn chắc, là do Tiết Tam chế tạo.
Đồng thời, bên trên còn điêu khắc một số phù văn tô màu.
Theo cách nói của Tiết Tam thì, đây là rương thánh y ta đặc biệt chuẩn bị cho ngươi!
Mà đúng là giống thật.
Trong lồng, Cahill cười khà khà hai tiếng, tiếp nhận túi rượu trên tay A Minh, không uống.
A Minh thì từ bên trong chiếc rương nằm một bên xe ngựa lấy ra hai cái ly cao cổ, đưa tới.
Huyết dịch đổ vào vật chứa đặc biệt.
Hai người mỗi người cầm một chiếc ly, nhẹ nhàng đụng một cái, cùng lúc chậm rãi thưởng thức.
- Đây là trung tâm Đại Yến đế quốc sao?
Cahill hỏi.
- Phải.
- Ngươi có biết ở phương Tây, bọn họ hình dung đế quốc phương Đông này như thế nào không?
- Không biết, cũng không có hứng thú.
- Ở trong mắt bọn họ, đế quốc này, vô cùng khủng bố.
- Được rồi, ngươi có thể ngậm miệng lại, đừng ầm ĩ bữa rượu máu của ta.
- Sau này ngài thực sự nên đến phương Tây thăm thú một chuyến, chắc chắn không khiến cho ngài phải thất vọng đâu.
- Ta sẽ, chủ thượng của chúng ta vẫn luôn có ý định này.
- Đến lúc đó, ta sẽ giới thiệu một vài người đã từng là bạn cho ngài làm quen.
- Vậy ta cần chuẩn bị gì đó chứ?
Cahill chỉ chỉ cái rương tinh xảo ngoài lồng sắt kia, nói:
- Như cái rương đó, ngài cứ chuẩn bị thêm một số.
...
Do Bình Tây Hầu cùng Tĩnh Nam Vương đồng thời về doanh, cho nên Tỳ Hưu của hai người được chăm ở cùng một chỗ.
Lúc chinh chiến còn đỡ, Tỳ Hưu cũng không kén chọn gì, nhưng vào ngày thường, thức ăn gia súc dành cho chúng đương nhiên là tuyệt đối không giống với những chiến mã khác.
Tiết Tam ngồi ở trên vai Phiền Lực, đi tới chỗ chuồng nuôi.
Sĩ tốt bên ngoài thấy là bọn họ, tất nhiên sẽ không ngăn cản.
Đến nơi, Tiết Tam từ trên vai Phiền Lực nhảy xuống, xoa xoa cái mông của mình, oán giận nói:
- Rung lắc đến sợ, còn không dễ chịu gì, Kiếm Tỳ kia sao lại thích ngồi lên chỗ này của ngươi cơ chứ?
Phiền Lực đưa tay vỗ vỗ bờ vai mình, nói:
- Chưa thêm lót mà.
- Ồ, chẳng trách, do không mang theo sao?
Phiền Lực thò tay vào trong túi tiền, móc ra một cái, nói:
- Có mang theo đây.
Tiết Tam: “...”