Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1647: NHẦM RỒI

Ánh mắt của Phiền Lực thì đặt lên hai con Tỳ Hưu phía sau rào chắn.

Con Tỳ Hưu kia của Tĩnh Nam Vương vẫn nằm rạp ở đấy, trước đó cũng chỉ mở mắt ra một lần, sau khi trông thấy người tới lại khép trở về.

Con Tỳ Hưu của Trịnh Phàm nhận ra người quen, lập tức đứng dậy đi tới, rất thân mật ra vẻ lấy lòng.

Đây là do bị dằn vặt đến sợ, đồng thời bị lăn lộn đến sinh ra bóng ma tâm lý rồi.

Lúc trước có một thời gian các Ma Vương không việc gì làm, hay chạy tới chỗ nó, trích chút máu trên người nó mang đi chơi chơi.

Tiết Tam móc từ trong túi ra một cái túi khác , từ trong túi khác lại lấy ra một quả cầu màu đen to bằng bàn tay người trưởng thành, quả cầu còn toả ra mùi thơm nồng nặc.

Phiền Lực ăn đồ bậy bị táo bón.

Hắn rất đau khổ.

Cũng may, tuy rằng hắn cũng là Ma Vương, nhưng không hề có tự giác danh dự thân là Ma Vương, chẳng cảm thấy chuyện mình bị táo bón có cái gì đáng xấu hổ.

Cho nên, hắn tìm tới Tiết Tam.

Ban đầu Tiết Tam phối mấy đơn thuốc xổ, nhưng sau khi Phiền Lực uống vào, không có hiệu quả gì.

Bởi tố chất thân thể của hắn quá tốt, tính kháng thuốc quá mạnh.

Thực ra, trong số các Ma Vương, có năm người mang kháng thể cực mạnh với độc tính.

Ma Hoàn là dạng linh hồn, muốn trúng độc cũng khó.

Lương Trình là một con cương thi.

A Minh là quỷ hút máu.

Trên người Phiền Lực có huyết thống man tộc.

Bản thân Tiết Tam càng là tắm mình trong nồi độc dược đi ra.

Thể chất này, bình thường có thể đề cao mức độ phòng bị người khác hạ độc ngươi, nhưng khi ngươi cần trị liệu thì rất gây khó chịu.

Cho nên, Tiết Tam chế một dược hoàn cực lớn!

Nhưng không dám cho Phiền Lực trực tiếp uống vào, nếu thực sự làm Phiền Lực uống ra rủi ro, sau này còn nhìn mặt nhau thế nào được?

Nhỡ may sau này chẳng còn mặt để gặp nữa thì chẳng phải là càng nát bét hơn!

Cho nên, cũng chỉ có thể tìm một ông thần da dày thịt béo thể trạng giống như Phiền Lực tới làm thí nghiệm.

Tìm tới đương nhiên chính là Tỳ Hưu của Trịnh Hầu gia rồi.

Về phần Tỳ Hưu của Tĩnh Nam Vương, ừm, theo lý thuyết,

Loại thí nghiệm như thế này, khẳng định lấy đồ của người khác ra làm là tốt nhất, thế nhưng vấn đề nằm ở chỗ, đó là vật cưỡi của Tĩnh Nam Vương.

Không phải các Ma Vương sợ Điền Vô Kính,

Mà là, bây giờ không phải lúc thích hợp!

Về việc nói Tỳ Hưu không có hậu môn, chuyện này hoàn toàn chính xác.

Tỳ Hưu đúng là không có hậu môn, nhưng điều đó cũng không mang ý nghĩa Tỳ Hưu không bài tiết.

Trên thực tế, phía dưới bụng Tỳ Hưu, tuy rằng có vảy cùng lông dài che phủ, nhưng cũng có từng rãnh từng rãnh khe hở, khi cần phải bài tiết, những cái rãnh này sẽ mở lớn hơn một chút, sau đó sẽ có một vài thứ bị thải ra ngoài thân thể.

Nói như vậy, Tỳ Hưu có nhu cầu rất thấp đối với sự bài tiết, thứ nhất là bởi vì tự thân trên dưới cơ thể chúng đã có một loại năng lực đặc biệt, có thể đẩy nhanh hơn quá trình trao đổi khí với bên ngoài, đồng thời mang ý nghĩa thức ăn nó ăn vào, hiệu suất chuyển hoá năng lượng rất cao.

Cặn bã chân chính cần thải ra ngoài tương đối ít.

Cho nên không cần hậu môn, mấy hàng khe rãnh phía dưới bụng kia đã hoàn toàn đủ dùng, không khác gì thỉnh thoảng rơi xuống một ít da chết.

- Đến đây, ngoan, ăn nó, ngươi sẽ có thể trở nên mạnh mẽ hơn!

Tiết Tam đặt đại dược hoàn toả ra mùi thơm ngát trước mặt Tỳ Hưu.

Bên trong viên thuốc này được tăng thêm hương vị đặc thù, rất hấp dẫn người, à không, là hấp dẫn thú, tất nhiên nó không có cách nào chống đỡ lại sự mê hoặc này.

Đặt xuống xong phủi phủi tay, Tiết Tam ngẩng đầu lên nhìn về phía Phiền Lực đứng ở bên cạnh.

Thấy Phiền Lực vậy mà lại lấy bánh nang ra gặm.

- Ông nội ngươi, ngươi không sợ căng nứt chính mình sao!

- Ặc... Đói bụng.

- Được được được, phục ngươi rồi, ngươi ở đây từ từ ăn, chờ một lúc đại dược hoàn sẽ có tác dụng...

- Con mẹ nó, hình ảnh này thực sự có thể buồn nôn chết người đấy. Ngươi muốn ăn, ta cùng ngươi đi ra ngoài ăn, ăn xong thì căn bản việc bên này cũng xong rồi, vừa lúc tới kiểm tra hiệu quả.

Tiết Tam đưa chân đạp Phiền Lực mấy cái, kéo Phiền Lực theo hắn đồng thời đi ra ngoài.

Chuồng nuôi bên nay, Tỳ Hưu của Trịnh Phàm nhìn chằm chằm đại dược hoàn đặt trước mặt, liếm liếm một chút, nó quả thực không chống cự được mùi vị này, nhưng nó vẫn còn có chút do dự.

Bởi nó nhớ lại trước kia khi còn ở trong phủ đệ, những Ma Vương này cho mình ăn các loại đồ vật cổ quái kỳ lạ sau đó để nó trải nghiệm cảm giác gần như chết đi sống lại.

Cơ mà thực sự thơm quá đi mất.

Vẫn là không nhịn được, ăn thôi!

Nhưng đúng lúc này, con Tỳ Hưu có thân thể khổng lồ hơn cũng thành niên hơn một chút kia đi tới, lấy tư thái cực kỳ mạnh mẽ, chen Tỳ Hưu của Trịnh Phàm ra.

Tỳ Hưu của Trịnh Phàm nổi giận, ánh mắt rơi vào viên đại dược hoàn kia, nhưng không đi tới húc, mà tiếp tục duy trì nổi giận.

Tỳ Hưu của Tĩnh Nam Vương Tỳ Hưu vô cùng khinh thường liếc kẻ cùng tộc này một cái.

Cúi đầu, há miệng, trực tiếp nuốt vào bụng viên thuốc toả ra hương vị mê thú kia.

Sau đó nấc lên một cái, đắc ý xoay người rồi quay về nằm bò.

...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!