Đại khái nửa canh giờ trôi qua, Tiết Tam cùng Phiền Lực trở lại kiểm tra.
- Ta bảo này, lần sau ngươi ăn thức ăn phải chú ý một chút, coi như trong thân thể ngươi thiếu một vài nguyên tố vi lượng, cũng không cần trực tiếp gặm đá chứ? Con mẹ nó ngươi định luyện thép ở trong bụng hay gì?
Tiết Tam vừa mắng vừa nhảy vào bên trong chuồng, trước tiên đi tìm Tỳ Hưu của Trịnh Phàm, lại phát hiện trên đống cỏ bên dưới khô khan sạch bóng.
- Ồ, vô dụng?
Tiết Tam gãi gãi đầu, tự nhủ:
- Không thể nào.
Ngay sau đó, trong không khí tràn ngập một luồng mùi vị đặc thù.
Thối, cũng không phải là rất hôi thối, nhưng rất chua.
Tiết Tam khịt khịt mũi, lập tức đưa mắt nhìn con Tỳ Hưu kia của Tĩnh Nam Vương.
Chỉ thấy Tỳ Hưu vốn dĩ đang nằm nghiêng trong một tư thế cao quý nhã nhặn, lúc này bốn chân sõng soài trên mặt đất, một bộ dáng vẻ kiệt sức.
Hả!
Phiền Lực dẫn đầu hít vào một ngụm khí lạnh, nói:
- Bỏ mẹ rồi!
Sau đó, Phiền Lực lại duỗi tay chỉ vào Tiết Tam, bổ một đao nói:
- Bỏ mẹ ngươi rồi!
Tiết Tam chửi ầm lên:
- Ông nội ngươi, sao lại không biết xấu hổ như vậy!
Mắng xong, Tiết Tam tức giận chạy đến bên con Tỳ Hưu của Tĩnh Nam Vương.
Phía dưới đã ướt đầm ướt đìa, dính nhơm nhớp.
Nhưng dù sao nếu đã thử thuốc, Tam Gia phải xác nhận cho chuẩn thành quả, vì thế, hắn đưa tay vào trong đống bầy nhầy kia móc máy mấy lần.
- Ồ?
Tiết Tam có chút sửng sốt, sau đó rút tay lại nhìn.
- Mẹ nó, thế mà lại lôi ra một phong thư!
...
Phiền Lực ngồi xổm ở bên ngoài lều, nhìn Đông nhìn Tây.
Trong lều trướng, Tứ Nương, A Minh lại thêm Tiết Tam ngồi vậy xung quanh, lá thư đó đặt giữa ba người.
Thư đương nhiên là đã bị mở ra.
Các Ma Vương luôn luôn không khách khí hay phép tắc, cầm thư không đọc mới là kẻ ngu.
Nhưng, nội dung trong bức thư...
A Minh cầm bấm móng tay, vừa sửa móng tay vừa nói:
- Đến nước này rồi, thương lượng một chút, kế tiếp làm sao bây giờ.
Tứ Nương mở miệng nói:
- Chủ thượng từng nói, lúc ở trên Thiên Hổ sơn bên ngoài Lịch Thiên thành, hắn đã đồng ý sẽ làm cho con Tỳ Hưu kia của Tĩnh Nam Vương một bộ Ngư Lân Giáp y hệt như Tỳ Hưu của mình. Ngay lúc đó Tĩnh Nam Vương trả lời là: “Được, nó sẽ đến tìm ngươi.” Hơn nữa hồi sáng ở ngoài thành, trong đối thoại giữa chủ thượng và Tĩnh Nam Vương, mơ hồ cũng thể hiện ra ý tứ như vậy.
- Có một câu nói, không phải kêu da ngựa bọc thây sao? Bọc thây thật hay không thì không biết, nhưng xác suất cao là con Tỳ Hưu này có thể trở về. Nói cách khác, vốn dĩ nên chờ Tĩnh Nam Vương xuất chinh, hay gặp phải bất trắc gì đấy, đại khái là tình huống tương tự như vậy đi, dưới tiền đề đó, con Tỳ Hưu kia sẽ đơn độc trở về, nôn phong thư này ra cho chủ thượng.
Tiết Tam cười ha ha, nói:
- Cho nên chuyện này tương đương với việc chúng ta đã chặn lại trước?
- Ừm.
A Minh thổi thổi móng tay, nói:
- Tương đương với kiểu tiếp nhận nhiệm vụ ở chỗ ông lão đầu thôn, hứa với ngươi sau khi đánh quái xong sẽ cho ngươi một phong thư. Nhưng ngươi còn chưa đánh quái, thậm chí chưa ra khỏi thôn thì đã lén lấy trộm được phong thư từ trong túi tiền của lão gia gia rồi.
- Hiện tại vấn đề là Tĩnh Nam Vương đã sắp xếp như vậy, hiển nhiên hắn có mưu tính, có lý lẽ của riêng hắn, Tam Nhi ngươi lại đẩy nhanh quá trình, bây giờ xem ra, quả thật khiến cho chúng ta rất lúng túng, nếu để chủ thượng biết được, đương nhiên sẽ càng lúng túng.
- Ồ, vậy ý của ngươi là, phong thư này trước tiên không thể cho chủ thượng trông thấy?
Tiết Tam hỏi ngược lại.
A Minh lắc đầu, nói:
- Ta không biết.
Tứ Nương mở miệng nói:
- Hiện tại vấn đề là, phong thư này được lấy ra từ trong cơ thể vật cưỡi của Tĩnh Nam Vương, vậy có thể khẳng định do chính tay Tĩnh Nam Vương bỏ vào. Trên một chừng mực nào đó mà nói, nội dung trên phong thư này tất nhiên đã trải qua sự kiểm chứng của bản thân Tĩnh Nam Vương.
- Người kia chính là kẻ thủ ác đứng sau cái chết của Đỗ Quyên. Ngẫm nghĩ mà xem, nếu như hiện tại để chủ thượng đọc được phong thư này, chủ thượng sẽ làm gì?
- Vậy rốt cuộc là có cho chủ thượng xem hay không, Tứ Nương, ngươi nói một câu chắc chắn đi chứ, người mù hiện tại lại không có ở đây, ba chúng ta phải nhanh chóng đưa ra một quyết định đi thôi.
Quân sư không có mặt, cố tình lại đụng phải kiểu tình huống ngoài ý muốn này, quả thực rất khiến cho người ta đau đầu.
Về phần Tôn Anh, hắn cũng coi như quân sư một nửa, nhưng không có tư cách xen vào trong chuyện này.
A Minh đưa tay, chỉ chỉ lá thư trước mặt, nói:
- Đến đây, chúng ta sẽ mô phỏng theo tư duy của người mù xem thế nào. Một sự việc, làm hay không làm, đơn giản là nhìn vào cân nhắc giữa lợi và hại.