Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1649: ĐỎ MẮT

- Chúng ta nói về hại đi. Ta cảm thấy, hiện tại giao phong thư này cho chủ thượng, ngược lại sẽ khiến chủ thượng ngay lúc này lập tức rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan. Hơn nữa, gần đây không biết các ngươi có nhận thấy không, xét trên phương diện lật bàn chỉ xin một câu thoải mái, chủ thượng đã có xu thế sóng sau đè sóng trước, thậm chí có thể nói là đã vượt qua chúng ta.

- Chủ thượng không nổi cơn, kìm nén khó chịu thì thôi bỏ qua. Nếu chủ thượng nổi cơn, muốn ra tay với người kia, đầu tiên chúng ta không đề cập tới Tấn đông Hầu phủ rốt cuộc có thể bảo toàn hay không, ngay trước mắt thôi, ở đây thế nhưng là kinh thành! Hại nhiều như vậy đấy, các ngươi nói về lợi xem nào.

Tiết Tam nghe vậy, nở nụ cười, nói:

- Trái lại ta không nhìn ra hiện tại giao phong thư này cho chủ thượng có thể có mặt lợi ích gì, mặc dù lúc đó ta và A Lực phát động nhiệm vụ trước thời hạn, nhưng cũng không ảnh hưởng tới việc giao phong thư đó cho chủ thượng khi đến thời điểm thích hợp. Tối thiểu có thể đợi tới lúc trở lại Hầu phủ rồi mới nói mà, tuy rằng sau khi chúng ta trở về Hầu Phủ, muốn giết người kia sẽ khó khăn hơn.

Lúc này, A Minh và Tiết Tam đồng thời quay sang nhìn Tứ Nương.

Hai người bọn họ đã bỏ phiếu phản đối, giờ chỉ xem Tứ Nương nữa thôi.

Tình huống này, hoàn toàn không phải quyết sách dân chủ, đầu tiên là loại bỏ A Lực, tiếp đó là quy trình vừa rồi.

Trên thực tế, chỉ cần ở đây có một Ma Vương không đồng ý, biểu quyết của những người còn lại lập tức mất đi hiệu lực.

Một là bởi vì không có cách nào giết người diệt khẩu.

Hai lại là bởi không thể để một mình ngươi đi làm người tốt, hai chúng ta thì bị tôn lên làm người xấu chứ?

- Ta đồng ý với những gì A Minh vừa nói, phong thư này hiện tại giao cho chủ thượng xem, đối với đại cục của chúng ta tự nhiên là bất lợi, nhưng...

A Minh lập tức mở miệng nói:

- Nhân quyền, tự do, tín nhiệm, lý do kiểu đó thì không cần phải nói đâu.

Tiết Tam cũng phụ họa nói:

- Ràng buộc, đạo đức, đồng bạn, lý do kiểu đó, cũng không cần phải nói đâu.

Tứ Nương gật đầu, đáp:

- Nhưng ta cảm thấy, từ sau khi chủ thượng cùng Tĩnh Nam Vương đi lên Thiên Hổ sơn một chuyến, chủ thượng cách giới hạn đột phá lục phẩm đã rất gần rất gần, có lẽ chỉ trong khoảng thời gian này thôi.

Ánh mắt của A Minh và Tiết Tam gần như đồng thời ngưng lại.

A Minh cất bấm móng tay đi, tay trái đặt ở trên ngực:

- Ta cảm thấy chúng ta không có tư cách cướp đoạt đi quyền được biết chuyện thuộc về chủ thượng.

Tiết Tam cắm chủy thủ ở trước mặt, nói:

- Bất kể lúc nào chúng ta đều phải tin tưởng vào sức mạnh của sự ràng buộc!

Phiền Lực ngồi xổm ở cửa nửa ngày, không được phép tham dự bỏ phiếu và xem nội dung trong thư, lắc đầu nói với tinh không:

- Ngu ngốc.

...

- A, phong thư này có mùi gì vậy?

Trịnh Hầu gia tiếp nhận thư, có chút ghét bỏ hỏi.

Lúc này, Tứ Nương ở trong lều trướng truyền thư vào. Ba người còn lại đều đang ở bên ngoài lều.

- Chủ thượng, đây là thư Tam Nhi moi ra từ trong bụng Tỳ Hưu của Tĩnh Nam Vương.

- Hả?

Trịnh Phàm trợn mắt nhìn, hỏi theo bản năng:

- Tam Nhi làm gì con Tỳ Hưu kia rồi?

Tiết Tam bên ngoài lều: “...”

- Chủ thượng, là Tiết Tam tìm được từ bên trong vật bài tiết của Tỳ Hưu.

Dừng một chút, Tứ Nương bổ sung:

- Tam Nhi nói, hắn sẽ không bỏ qua bất kì ngóc ngách nào, bất kì một điểm manh mối nào.

Tiết Tam bên ngoài lều nắm chặt nắm đấm, oh yeah!

Lúc này, Phiền Lực mở miệng hô:

- Nhờ ta táo bón!

Trịnh Phàm cười cười, nói:

- Được rồi, tất cả vào đi.

Rất nhanh, A Minh, Tiết Tam và Phiền Lực tất cả cùng đi vào.

Trịnh Phàm hiểu rõ, một phong thư có thể làm cho bốn Ma Vương đồng thời đến đưa, nội dung trong bức thư này, tuyệt đối vô cùng quan trọng.

Trịnh Phàm không vội vàng mở niêm phong bì thư màu đen, mà trước tiên lấy ra hộp sắt của mình, rút một điếu, bặm ở bên môi. Tứ Nương cầm hộp quẹt giúp châm thuốc.

Rít một hơi, Trịnh Phàm mài mài răng, cuối cùng mở thư ra.

Chỉ chốc lát, Trịnh Phàm nhắm mắt lại đồng thời cũng gập thư vào.

Trong lều vải, lặng yên như tờ.

Các Ma Vương đều đang đợi chủ thượng ra quyết định, đừng nói người mù không có mặt, cho dù người mù có ở đây, cuối cùng cũng do chủ thượng tự mình chốt hạ.

Một lúc lâu, Trịnh Phàm mới chậm rãi mở mắt ra.

Trong con ngươi vằn lên tơ máu đỏ kinh người.

Nhưng Trịnh Phàm không hề tức giận gào thét, cũng không hề điên cuồng đập phá, mà ném điếu thuốc đã đốt hơn nửa xuống đất, nói:

- Đã biết.

...

Ngày hôm sau được miễn lên triều, Yến Hoàng bệ hạ quay lại hoàng cung dường như cũng không vội triệu tập thần tử của mình, thông qua hình thức thượng triều để chính thức tuyên bố hắn đã trở về.

Mà trong đại doanh ngoài thành, bất kể là Tĩnh Nam Vương hay Bình Tây Hầu, cũng chưa từng vào kinh thành thêm lần nào.

Thế nhưng chính sự án binh bất động này, trái lại làm cho triều đình trên dưới hình thành một loại áp lực cực kỳ kinh khủng.

Ngày thứ ba, Thánh chỉ truyền tới, chiếu Tĩnh Nam Vương gia cùng Bình Tây Hầu gia vào kinh, về phủ đệ mới trong thành.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!