Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1650: BÀY YẾN

Thân là vương khác họ của Đại Yến, thân là Đại Yến quân công hầu, ở trong kinh thành lại không có phủ đệ riêng, khó tránh khỏi có chút không ra thể thống gì.

Sự chú ý của mọi người đổ dồn về một toà phủ đệ. Nhà ngươi không nằm ở vị trí trung khu của triều đình mà nằm ở những nơi khác, sao có thể hi vọng ngươi sẽ vĩnh viễn một lòng với triều đình?

Ngay cả Trấn Bắc Vương thực tế cũng có phủ đệ của hắn ở trong kinh thành.

Một thời gian trước, quận chúa vào kinh đã ở tạm trong hậu viên, sau đó bệ hạ muốn vào hậu viên an dưỡng, quận chúa bèn chuyển ra khỏi hậu viên, trở về phủ đệ của mình ở kinh thành.

Mà Tĩnh Nam Vương phủ cùng Bình Tây Hầu phủ nằm ngay cạnh nhau.

Điểm này làm cho Trịnh Phàm rất hài lòng.

Về phủ đệ mới cũng chỉ là một quy trình bắt buộc, bởi không có ý định ở lại đó, cho nên hoàn toàn không quan tâm mấy.

Mục đích của đạo thánh chỉ này, cũng chỉ là một thứ hình thức, ý muốn nói cứ tiếp tục ở lại quân doanh ngoài thành có chút không ra thể thống gì hoặc gọi là không tiện, ngươi vẫn nên trở lại trong thành thì hơn.

Trịnh Hầu gia ở nhà mới tắm rửa sạch sẽ, thay quần áo khác, Tứ Nương bọn họ đã đi phụ trách sắp xếp một số người trong tòa nhà này, hắn thì nhận lời mời của Lục hoàng tử, dẫn theo Kiếm Thánh đi đến điểm hẹn Toàn Đức lâu.

Vịt quay Toàn Đức lâu Yến Kinh càng ngày càng bớt ngon cũng càng ngày càng đắt đỏ

Nhưng tiếng tăm lại càng lúc càng lớn.

Là ông chủ cũ, Cơ lão lục muốn quay lại có thể quay lại bất cứ lúc nào, mà bây giờ, hắn từ lâu đã không còn là hoàng tử bị chèn ép khắp nơi năm đó nữa. Hộ bộ đã từng không ngừng thu vén và chèn ép sản nghiệp đứng tên hắn, hiện nay, hắn là người đứng đầu chân chính của Hộ bộ, cái gì là của mình sẽ trở về bên mình mà thôi.

Toà Toàn Đức lâu nằm trên đường Đào Nhiên này là tiệm gốc, hôm nay bị đặt bao trọn, từ chối tiếp khách lạ.

Sau khi Trịnh Phàm đi vào, phát hiện bên trong không có sự huyên náo cùng dầu mỡ mọi khi, trái lại đã được huân hương qua.

Chân chạy vặt chính là Trương công công, thấy Trịnh Phàm đến, lập tức hành lễ:

- Nô tài tham kiến Bình Tây Hầu gia, Hầu gia phúc khang.

Sau khi hành lễ với Trịnh Phàm, Trương công công hành lễ với Kiếm Thánh:

- Tham kiến đại nhân.

Theo lý thuyết, tầm này đi gặp hoàng tử cũng không quá thích hợp, dễ dàng gây ra chê trách.

Nhưng người bên ngoài biết rõ tiền đề là cấp độ của người đứng xem phải đủ cao.

Đối với Trịnh Phàm mà nói, cùng Tĩnh Nam Vương chờ đợi trong đại doanh ngoài thành hai ngày, giống như bánh quẩy mới ra khỏi chảo đã được thấm dầu, đương nhiên đủ sạch sẽ.

Thái độ chính trị ở trong mắt những người có tâm đã thấy rõ ràng.

Cho nên lúc này đến đây gặp Tiểu Lục Tử, chỉ là xuất phát từ mối quan hệ đã từng có.

Dù sao chẳng thể vĩnh viễn cả đời không qua lại với nhau nữa.

Mặt khác, hoàng đế ban cho ngươi phủ đệ, ý tứ chính là ngươi có thể vào thành, có nhà mới, đương nhiên phải mở tiệc đãi khách, lười thiết yến thì cũng phải cho vào cửa chứ, kiểu kiểu như vậy.

Đương nhiên, xét cho cùng có thể là bởi ngày nay đã không giống ngày xưa, chính như lúc ăn cơm ở Lịch Thiên Thành lão Điền từng nói, không còn đói nữa, tâm thái tự nhiên cũng sẽ khác đi.

Trịnh Phàm cùng Kiếm Thánh được Trương công công dẫn lên lầu hai.

Sau khi ngồi xuống một chỗ sát cửa sổ trong gian phòng, Trương công công giúp châm trà, lại mang lên một đĩa đậu phụ khô, một đĩa lạc luộc, một đĩa bánh xốp rồi lui xuống.

Trịnh Phàm đưa tay, nhón một miếng bánh xốp, bỏ vào trong miệng, vừa nghiền ngẫm vừa ngắm phong cảnh trên phố ngoài cửa sổ.

Kinh thành này, rốt cuộc vẫn luôn vừa náo nhiệt vừa ồn ào.

Kiếm Thánh thì nâng chung trà lên, uống một hớp.

...

Sau bếp, bên lò nướng, Tiểu Lục Tử kẹp ra một con vịt quay, đang cầm dao lọc.

Trương công công đi vào, nói:

- Chủ nhân.

- Người đến rồi?

- Đến rồi, đang ở bên trên uống trà.

- Ừm.

Cơ lão Lục không tức giận, chỉ cười cười, tiếp tục nghiêm túc lọc thịt vịt.

Vịt trong Toàn Đức lâu này để được đến lúc ăn có không biết bao nhiêu điều cần chú trọng, nhưng phần lớn chú trọng, đều do Cơ lão Lục hắn trước kia mân mê loạn xạ tạo ra.

Nhưng cùng một con vịt muốn nấu được ngon vậy đương nhiên là cần chú trọng.

Sau khi hoàn thành, Cơ Lão Lục kêu Trương công công hỗ trợ bày đĩa, sau đó, cũng không tự mình mang lên, để Trương công công bê, hắn gỡ hai cánh tay áo vừa rồi phải xắn lên xuống, vừa phẩy phẩy vừa bước ra khỏi phòng lò, đi lên lầu.

Sau khi hắn tới, Trịnh Phàm nghiêng người sang nhìn về bên đó.

- Thế này không ổn không ổn, tốc độ lên món quá chậm, ta ở trên đây sắp ăn no trà bánh rồi.

- Ồ, đại gia ngài thứ lỗi cho, ngài xem, không phải mang lên rồi sao?

Cơ lão Lục ra hiệu Trương công công bày con vịt và tất cả những đồ ăn kèm linh tinh lên bàn, hắn thì ngồi xuống một chiếc ghế dựa khác.

Kiếm Thánh đứng dậy, Cơ lão Lục lập tức lên tiếng nói:

- Kiếm Thánh đại nhân, ngài đừng khách khí, an vị ăn uống, hôm nay ta không bàn chuyện chính vụ.

Kiếm Thánh đành phải ngồi xuống.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!