Trịnh Phàm cầm một tấm bánh tráng lên, gắp thịt vịt, cuộn chung với một vài món ăn kèm, cuối cùng chấm tương, đưa vào trong miệng.
- Thế nào?
Cơ lão Lục hỏi.
- Tạm được, tạm được.
- Cái miệng của ngươi đấy, vậy mà càng ngày càng kén chọn.
- Phải rồi.
Trịnh Phàm cầm lấy ấm trà, lật chén trà lên, rót cho Cơ Thành Quyết rồi rót cho mình một chén.
- Ôi, vẫn là trước kia tốt hơn, trước kia ăn gì cũng thấy là thơm.
- Ái chà, lời này đầy thâm ý nhỉ.
Cơ Thành Quyết lắc đầu, nói:
- Đâu có, chỉ là cảm khái thuần tuý, như trước kia, không nuốt nổi bánh bột ngô, chạy vào trong cung tìm mấy đại thái giám ké bữa rượu thịt, vậy mà cũng thơm cực kì. Bây giờ, trong nhà nhiều thêm ba cái miệng nhỏ, cứ mở mắt ra là cảm giác mình nợ nần chồng chất, phải đi làm việc cho người ta.
Hà Tư Tư và Linh Hương cùng mang thai, Hà Tư Tư lại sinh con trai, Linh Hương sinh một khuê nữ.
Cho nên, Cơ lão Lục hiện tại đã là cha của ba đứa nhỏ rồi.
- Chưa trải qua ngày tháng đó bao giờ.
Còn nhớ lúc trước tới Trấn Bắc Hầu phủ, Cơ lão Lục dẫn theo mấy nữ cơ, tuy nói có chút hoang đàng, nhưng nam nhân mà, ai có thể phủ nhận tiêu sái khi ấy?
Lúc đó Trịnh Phàm cũng giống như vậy, hộ thương giáo uý Hổ Đầu thành, một chức quan quân nhỏ không chính hiệu, không đủ tư cách, phóng tầm mắt nhìn ra lại toàn mặc cẩm y, ai nấy đều gọi câu đại nhân.
- Trịnh Phàm, không sợ ngươi chê cười, trước đây ta cảm giác dường như mình vĩnh viễn sẽ không già, cũng không tưởng tượng nổi khi mình thực sự có tuổi sẽ mang dáng vẻ như thế nào. Hiện tại mới rõ ràng, con người không bao giờ phát hiện ra bản thân đã có tuổi, chợt quay đầu lại thì không thể quay về nữa rồi.
- Mẹ kiếp bớt vô nghĩa đi.
Hiện tại hễ Trịnh Phàm nghe thấy mấy từ khoá trung niên, con cái là lại đau sọ não.
Thân thể hắn không có vấn đề, tố chất cũng không có vấn đề, thế nhưng cố tình, cái bụng của ba người con gái đều không có động tĩnh gì.
Mỗi Tứ Nương thì cũng thôi đi, nhưng công chúa và Như Khanh cũng như vậy thì mang ý nghĩa bản thân hắn bên này, vấn đề rất nghiêm trọng.
- Nghe nói lão Ngũ ở bên Vọng Giang cố ý đến tìm ngươi?
- Trùng hợp đụng phải rồi.
- Ta biết hai người các ngươi không ngốc như vậy, lão Ngũ có nói gì với ngươi không?
- Lão Ngũ muốn xin ta bảo đảm mạng sống cho hắn.
- Ngươi đồng ý chứ?
- Không.
- Tại sao?
- Thân quen gì hắn.
- Vậy vợ con ta bên này, hai nữ nhân ba đứa nhỏ thì sao?
Trịnh Phàm gật đầu, không hề do dự nói:
- Ta bảo đảm.
Cơ lão Lục nở nụ cười, tự mình cuốn thịt vịt, đưa đến bên miệng Trịnh Phàm:
- Nào, ngoan, há miệng ra.
- Ngươi có thấy buồn nôn không vậy?
Trịnh Phàm vỗ rớt tay Cơ lão Lục.
Lúc này, từ cầu thang truyền đến tiếng bước chân.
Người tới là Lý Lương Thân mặc thường phục.
Lý Lương Thân vừa lên đến nơi, ánh mắt hắn đã trực tiếp bỏ qua Trịnh Phàm và Cơ lão Lục, mà thẳng tắp chiếu vào người Kiếm Thánh.
- Ngươi cũng ở đây.
Lý Lương Thân chào hỏi Kiếm Thánh.
Kiếm Thánh khẽ gật đầu với Lý Lương Thân, nói:
- Phải.
Hai người dùng kiếm giao lưu một cách rất trơn tru rất thẳng thắn, cũng rất ngắn gọn.
Lý Lương Thân đi tới bên cạnh bàn, nhìn về phía Long Uyên được Kiếm Thánh dựa nghiêng vào ghế, nói:
- Lần trước bỏ lỡ cơ hội, lần này để ta nhìn lại một chút đi.
Người dùng kiếm đều là kiếm si.
Kiếm Thánh không từ chối, đáp:
- Tùy ý.
Lý Lương Thân vươn tay cầm Long Uyên lên.
Lúc này, Trịnh Phàm mở miệng nói:
- Lý Lương Thân?
Lý Lương Thân quay đầu, nhìn về phía Trịnh Hầu gia ngồi ở chỗ đó.
- Trông thấy bản hầu sao không hành lễ?
Lý Lương Thân gật đầu, đặt Long Uyên kiếm xuống, lùi về sau hai bước, quỳ một gối trước Trịnh Phàm:
- Mạt tướng tham kiến Bình Tây Hầu gia, Bình Tây Hầu gia phúc khang!
Ngay sau đó tự mình đứng dậy, đưa tay cầm Long Uyên kiếm.
- Bản hầu cho ngươi lên chưa?
Lý Lương Thân lần thứ hai dạt tay ra, lùi về sau, một chân quỳ xuống.
- Hành lễ với Lục điện hạ nhà ta.
- Mạt tướng tham kiến Lục điện hạ, điện hạ thiên tuế.
Lý Lương Thân rất nghe lời hành lễ vấn an, nhưng khóe miệng mang theo ý cười.
- Thế này là được rồi.
Trịnh Hầu gia phủi phủi tay.
- Võ nhân chúng ta có thể hơi tự do, nhưng phép tắc cần tuân thủ vẫn là phải tuân. Bản hầu không thèm để ý ngươi có hành lễ với bản hầu hay không, dù sao ngươi ta đều là người trong quân ngũ, từ trước đến giờ không thích chú trọng những tục lễ này. Nhưng điện hạ dù sao cũng là Hoàng tộc, huyết mạch của thiên tử, đối với Thiên gia, tất nhiên phải có sự cung kính nên có.
- Lần sau gặp lại bản hầu thì không cần hành lễ, cũng không cần khách khí, bản hầu tin tưởng, cho dù Trấn Bắc Vương gia có mặt ở đây, cũng sẽ lười truy cứu những tục lễ này. Trên dưới trong quân không ưa kiểu chẳng có chuyện gì làm gọi người ta ra quỳ tới quỳ lui thỉnh an đến thỉnh an đi như vậy, quá phiền phức, cũng quá vô vị.
Cơ lão Lục nghe đến đó, bật cười thành tiếng.
Nụ cười trên mặt Lý Lương Thân từ từ thu lại.