Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1652: TRẤN BẮC VƯƠNG

Lúc này, ở đầu cầu thang lầu hai xuất hiện bóng dáng một nam tử lưng hùm vai gấu tóc nửa trắng.

Ở bên người hắn là Thanh Sương.

- Khá lắm, chặn họng bản vương trước chứ gì.

Hôm nay, Trấn Bắc Vương gia vào thành.

Triều đình phái Thượng thư Lễ bộ chủ trì nghênh tiếp, nhưng rất rõ ràng, Trấn Bắc Vương thả bồ câu cho người ta rồi lén lút đi tới Toàn Đức lâu ăn thịt vịt trước.

Cơ lão Lục đã định đứng dậy, ai ngờ tốc độ của Trịnh Hầu gia nhanh hơn hắn, thẳng tắp xông lên, nhắc đến Trấn Bắc Vương.

Lý Lương Thân hiển nhiên là đến dò đường.

Một đại tướng đóng giữ kinh kỳ như hắn, bỗng nhiên xuất hiện ở đây, bản thân đã mang ý nghĩa không tầm thường.

- Vô Kính khỏe không?

Lý Lương Đình hỏi.

- Không khoẻ.

Trịnh Hầu gia trả lời câu này rất trực tiếp.

Lý Lương Đình gật đầu, cười nói:

- Ba người chúng ta có kẻ nào được khoẻ đâu.

- Xem ngài nói gì kìa, chí ít ta thấy Đại Yến đang càng ngày càng tốt lên.

Lý Lương Đình lắc đầu, nói:

- Trên đường từ phía Tây vào kinh nghe thấy cuộc sống của bách tính thế nhưng không được coi là tốt.

- Phiền phức cần giải quyết thì cũng phải giải quyết lần lượt từng cái chứ, những ngày tiếp theo sẽ chậm rãi biến chuyển thôi, lại nói, thiên tai này khó có thể dự đoán trước. Đến lúc nào thì chúng ta cũng phải chịu. Nhưng bất kể thiên tai lớn đến mức nào cũng thực sự tốt hơn so với binh tai nhiều.

Lý Lương Đình được Trịnh Phàm đỡ ngồi xuống ghế dựa, nhìn Trịnh Phàm, cười nói:

- Tiểu tử ngươi, từ con tôm nhỏ lúc trước, mắt thấy cũng đã phong hầu, nhưng nói chuyện vẫn dễ nghe như vậy.

- Bất kể khi nào, công cụ kiếm cơm tuyệt không thể vứt.

- Quá khiêm tốn, quá khiêm tốn rồi, xét bản lĩnh đánh trận, đám nhóc con đời kế tiếp, có ai hơn được ngươi?

- Lời này của ngài ta thích nghe, ngài nói nhiều chút.

- Ha ha, đói bụng rồi, nói không nổi. Nhớ nhung bữa vịt này mãi, ôi, lão tổ tông định ra quy củ vô vị quá đi mất. Sống trong vinh hoa phú quý phải bớt thói ăn uống dung tục, trải qua những ngày tháng nhạt nhẽo như vậy còn cái quái gì thú vị nữa.

Trịnh Phàm đích thân giúp Lý Lương Đình cuốn một miếng thịt vịt đưa tới.

Lý Lương Đình nhận đưa vào miệng, chỉ lên trên bàn, quay sang nhìn Cơ Thành Quyết hô:

- Tiểu Lục Tử, chỉ có ngần ấy miếng thôi à?

- Ôi, thúc, ngài ăn hết mình đi, đảm bảo ngài không bị dừng ngang bữa.

Cơ Thành Quyết tiếp tục xuống quay vịt.

Nhìn bóng lưng Cơ lão Lục rời đi, Lý Lương Đình cười nói:

- Ta chỉ thích ăn vịt tiểu tử này nướng.

- Mùi vị rất ngon.

- Không không không, thịt nướng chín, thêm chút gia vị, vào trong miệng ta mùi vị chẳng khác gì nhau. Thế nhưng cố tình trong số mấy đứa con của bệ hạ có mỗi hắn, bất luận là về tướng mạo hay cái khác, đều giống bệ hạ nhất. Khi còn bé bệ hạ hay giành ăn đùi gà ăn với ta. Hiện tại, ta nhìn hắn lại như trông thấy bệ hạ đang quay vịt cho ta ăn vậy.

Lời này của Lý Lương Đình làm Trịnh Phàm không biết nói gì hơn.

Lúc này, Lý Lương Đình nhìn về phía Kiếm Thánh, nói:

- Năm đó nghe Lương Thân kể lại, ngươi từng đến Bắc Phong quận của ta tìm hắn đánh một trận?

Kiếm Thánh không đáp lại, đứng lên yên lặng đi tới bên ô cửa sổ khác.

Chuyện này, Trấn Bắc Vương cũng không tức giận.

Đừng cho rằng Kiếm Thánh ở sát vách phủ hầu tước, đừng cho rằng Kiếm Thánh ra ngoài cùng Trịnh Phàm mấy lần, đường đường Tấn địa Kiếm Thánh lại thực sự cung phụng hay trở thành gia đinh phủ hầu tước rồi.

Sự kiêu ngạo của Kiếm Thánh chưa bao giờ rút đi.

Hắn từng một kiếm đâm chết lão gia chủ Tư Đồ gia, tự nhiên có thể không che giấu chút nào trước mặt Đại Yến Trấn Bắc Vương.

Lúc trước đáp lại Lý Lương Thân, cũng không phải bởi vì Lý Lương Thân là tổng binh Trấn Bắc Vương phủ, mà bởi vì Lý Lương Thân là kiếm khách, đôi bên từng quen biết.

Kiếm Thánh không hiểu được cái gì gọi là tài năng thần phục quyền quý, nhưng đã đến trình độ của hắn, thời điểm không muốn hoặc là lười, phần lớn xã giao cũng có thể không thèm đếm xỉa đến.

Lý Lương Đình cười nói:

- Hình như ngươi từng bại bởi Vô Kính, đúng không?

Kiếm Thánh vẫn không phản ứng.

- Ta đây trước kia công phu tốt hơn so với Vô Kính một tí, nhưng Vô Kính thiên phú tốt, nếu như ta không bị thương mà nói, hắn hiện tại hẳn là mạnh hơn ta một tẹo. Cho nên ta ngươi thực tế là xấp xỉ hoà nhau.

Kiếm Thánh vẫn không hề bị lay động, tiếp tục ngắm phong cảnh người đi lại trên đường phố thành Yến Kinh phía dưới.

Lý Lương Đình “khà khà” cười.

Tóc của hắn đã nửa bạc, thực tế không già đến vậy.

Nhưng lần này vào kinh, cảm giác mang lại cho Trịnh Phàm, quả thực không giống với lần trước.

Có người nói, Trấn Bắc Vương năm đó từng chịu một lần trọng thương, dẫn đến con đường võ đạo của hắn bị gián đoạn, đối với võ giả mà nói, bình thường chờ đến khi tuổi già, khí huyết cũng sẽ suy yếu theo.

Nhưng tình huống này ở trên người Trấn Bắc Vương, thể hiện ra hơi quá sớm.

Lý Lương Đình tiếp tục ăn vịt quay, đồng thời nói với Trịnh Phàm:

- Tấn đông bên kia không có vấn đề gì chứ?

Trước đó là ôn chuyện, xuất phát từ trưởng bối cùng vãn bối, hiện tại bàn bạc việc công, đã là việc công thì không cần dùng tư thái vãn bối nữa.

- Vấn đề không lớn.

Lý Lương Đình gật đầu, nói:

- Dã nhân rốt cuộc không giỏi chịu đòn như người man.

- Phải.

Điểm này, Trịnh Phàm không thể phủ nhận.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!