Tuyết Nguyên quả thực không thể so sánh với hoang mạc. Nếu như Tuyết Nguyên không xuất hiện Dã Nhân Vương, sau khi ba nhà phân Tấn, riêng Tư Đồ gia cũng có thể nắm đầu bọn chúng mà đánh.
Nhưng hoang mạc thì sao, Trấn Bắc Hầu phủ trăm năm nay, kỳ thực vẫn chưa từng yên lòng với mảnh đất cát bụi bao trùm kia.
Lúc bộ tộc Kha Nham Đông Ca vừa tới Tuyết Hải Quan, Trịnh Phàm dám lập tức dẫn bọn họ đi đánh dã nhân, những Man tộc này cũng có thể gào thét đi đánh dã nhân thật, thực tế đây chính là một hình thức thể hiện của “Chuỗi thức ăn”.
- Nói nghe chút, ngươi dự định đối phó với bọn chúng như thế nào, dù sao vẫn luôn có một chút tương thông, bất luận là hoang mạc hay là Tuyết Nguyên, binh mã Đại Yến ta, không thể thật sự hoàn toàn đóng quân bao trùm hết. Hai nhà chúng ta là hai khu phiên trấn đặt ở Càn Quốc, vì quốc gia bảo vệ biên cương, tự nhiên không thể giấu làm của riêng, bù đắp cho nhau tâm đắc mới phải.
Rất rõ ràng, tuy rằng giọng nói mang một chút vẻ trưởng bối, nhưng trên thực tế, Lý Lương Đình đang lấy góc nhìn cùng giai tầng với Trịnh Phàm.
- Vương gia, thực sự phương pháp vẫn là phương pháp đó, đơn giản là phân hoá, lôi kéo, đả kích thôi.
- Rồi không có ý mới nào?
- Ta tổ chức một nhóm kẻ ngoại lai, hòa thượng đạo sĩ thuật sĩ các thứ đều có, còn có một vài người của Hồn Môn, để bọn họ đến truyền giáo trên Tuyết Nguyên. Hiện tại, trải qua sơ bộ là có hiệu quả rồi. Không ít bộ tộc lớn của Tuyết Nguyên đã xây dựng đạo quan hoặc là chùa miếu.
- Ha ha, ta nhớ là dã nhân thờ phụng ngôi sao gì đó phải không?
- Phải.
- Thực ra cũng như nhau, Man tộc thờ phụng Man Thần, trên bản chất đều là những thứ đồ mịt mờ xấu xa không nhìn thấy không sờ được. Biện pháp này của ngươi ngược lại không tệ, đây là đang quật mộ tổ nhà người ta từ gốc lên. Chỉ tiếc, trên hoang mạc, tạm thời vẫn chưa thể sử dụng.
Trịnh Phàm gật đầu.
Lý Lương Đình lau miệng, nói:
- Tuyết Nguyên bị Vô Kính và ngươi đồng thời đánh ngã đánh phục đánh mềm nhũn, từ xưa tới nay, lưỡi đao không sắc, trên chiến trường không chém được người, khí thế lập tức không thuận. Nghĩ tới Càn Quốc kia, tự xưng cái gì mà văn giáo chi địa, tài tử phong lưu, nhưng ngươi nhìn xem, Đại Yến ta, tuy rằng có một số nho sinh hủ lậu, nhưng phần lớn bách tính kỳ thực nhìn không lọt mắt loại bộ dáng tay cầm quạt lông lấy khăn đội đầu kia của Càn nhân. Không vì gì khác, chính là do trên chiến trường chẳng có tác dụng gì.
- Đối với Man tộc, suốt trăm năm nay, đều chỉ dùng thủ đoạn mềm dẻo cắt thịt mà thôi, phải đánh tan bọn chúng một lần, đánh đến chính bọn chúng cũng cho rằng Man Thần của bọn chúng không thể phù hộ bọn chúng nữa, tiếp đó, bộ biện pháp kia của ngươi, mới thật sự có hiệu quả.
- Được rồi, ngươi viết thư về, phái những người đó lại đây, đến trong phủ ta tuyên dương, ta cũng phải chuẩn bị chút chứ phải không. Yên tâm, không đòi trắng nhân thủ đâu, chỗ ngươi có thiếu chiến mã không?
- Bẩm vương gia, không thiếu.
- Cũng phải, suýt chút nữa thì quên, Tuyết Nguyên cũng là vùng nuôi ngựa, giáp thì sao?
Binh giáp của Trấn Bắc Hầu phủ, có thể nói là nổi tiếng thiên hạ!
- Bẩm vương gia, bên ta đang rèn đúc, trong Thiên Đoạn sơn mạch có khu mỏ đang khai thác, ngoài thành Phụng Tân, ngày ngày đều chế tạo.
Phương pháp rèn đúc do Tam Nhi cải tiến, từ kĩ năng rèn đúc đến lò rèn đều đã tiến hành củng cố, điều duy nhất chưa hiểu được, đại khái chính là minh văn vô cùng kỳ diệu kia.
Nhưng so sánh với nhau mà nói, công nghệ mới tiến bộ hơn kiểu minh văn đã thất truyền kỹ thuật kia giúp cho các trấn binh mã dưới trướng phủ hầu tước thay đổi phục sức, đang tiến hành rèn đúc đâu vào đấy. Chất lượng binh giáp càng có thêm bảo đảm tuyệt đối.
Lý Lương Đình dường như có chút bất ngờ.
Nhưng ngay sau đó lại nở nụ cười.
Phải rồi, hắn từng nghe nói, tiểu lão đệ này trên phương diện xử lý dân sinh không kém gì cầm binh đánh trận.
Ôi, đáng tiếc, đáng tiếc, lúc trước tranh chấp không lại Điền Vô Kính.
Cũng phải tự trách mình khi đó không đủ kiên quyết, thật sự kiên trì tiếp mà nói, tiểu tử này đại khái sẽ đến chỗ hắn rồi, dù sao hắn cũng là người Bắc Phong.
- Chiến mã không thiếu, binh giáp cũng có thể tự cung tự cấp, lương lại không thể vận qua. Ôi, nhưng đời này ta không thích nợ ơn người khác, chi bằng, gả Thiến Nhi cho ngươi?
Trịnh Phàm: “...”
- Ngươi cùng Thiến nhi có duyên mà.
- Vương gia...
Tuy rằng Tứ Nương ở nhà cả ngày nói muốn dạy dỗ công chúa quận chúa cái gì đấy, nhưng về phần quận chúa Trấn Bắc Vương phủ, Trịnh Hầu gia thật sự khó mà tưởng tượng được sau khi nàng nhập vào hậu viện của mình sẽ trở thành bộ dạng gì!
Người đàn ông nào hy vọng hậu viện của mình có một nữ nhân điên cuồng cơ chứ?
- Thiến nhi thường bị người ta chế nhạo, nói nàng lúc trước là người đầu tiên phát hiện ra ngươi, cuối cùng lại để Phượng Sồ ngươi thoát khỏi lòng bàn tay, bây giờ vị trí ngươi ngồi lên càng cao, chê trách nàng phải chịu cũng càng nhiều. Người bề trên, những khuyết điểm khác thực tế không đáng nhắc tới, nhưng chỉ có một điều, không biết nhìn người là tai hại lớn nhất! Nếu Thiến Nhi được gả cho ngươi sẽ không có ai dám nhắc lại chuyện năm đó trách móc nàng nữa, ngươi nói có đúng không?
- Đa tạ ý tốt của vương gia, nhưng, nhưng ta đã có thê tử.