Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1654: ĐIÊN VÔ KÍNH TỚI

Tuy rằng hậu viện Hầu phủ, Tứ Nương hoàn toàn xứng đáng là nữ chủ nhân, công chúa ở trước mặt nàng cũng không dám lỗ mãng chút nào, nhưng trên phương diện chính thống, công chúa mới là chính thê của Trịnh Phàm.

- Ha ha, Sở Quốc công chúa mà thôi, thân phận cao quý thì có chút cao quý, nhưng quận chúa của Vương phủ ta, chẳng lẽ còn thua kém Sở Quốc công chúa nàng? Để bệ hạ tứ một đạo ý chỉ làm bình thê là được rồi, hoàn toàn không bắt nạt Sở nhân.

- Vương gia...

- Ha ha ha ha ha ha, không đùa ngươi không đùa ngươi nữa.

Lý Lương Đình vỗ bàn một cái, hô:

- Tiểu Lục Tử, ngươi định để thúc thúc ngươi chết đói hay sao.

- Đến đây đến đây!

Cơ lão Lục bưng lên đĩa vịt quay mới ra lò, vừa đi vừa cười nói:

- Không phải là sợ gián đoạn ngài bắt rể sao.

Lý Lương Đình nhìn Trịnh Phàm một cái, lắc lắc đầu, cười nói:

- Nếu không phải năm đó, nếu không phải năm đó Trịnh lão đệ...

- Vương gia, ta không nhận nổi danh xưng này của ngài.

Một chốc con rể một chốc lão đệ, bối phận loạn quá nhanh rồi.

- Ha, ta nói câu này còn sợ ngươi thấy phiền, năm đó nếu như không phải Thiến Nhi cùng Thái tử kia có hôn ước sẵn, lúc ấy ở trong ngự hoa viên, bản vương còn thực sự muốn trói ngươi lại dẫn về ở rể Lý gia ta!

Bên cửa sổ, Kiếm Thánh vẫn luôn ngắm phong cảnh nghe nói như thế, khóe miệng phác hoạ ra một độ cong nhẹ nhàng.

Trịnh Hầu gia lại có chút dở khóc dở cười, hắn đương nhiên hiểu được đây là Trấn Bắc Vương đang nói đùa.

Nhưng nếu nói vừa rồi không hoảng sợ thì là giả.

Suýt chút nữa, các Ma Vương lúc trước đã muốn cùng hắn đồng thời đổi sang kịch bản ở rể, sau đó các Ma Vương quỳ ở trước mặt hắn, cung nghênh chủ thượng ở rể Lý gia trở về!

Hình ảnh này, quá không ổn.

Lý Lương Đình vừa trò chuyện vừa tiếp tục ăn thịt vịt, tốc độ ăn uống của hắn kỳ thực không phải là rất nhanh, nhưng người bình thường ăn đến một điểm giới hạn, cũng sẽ dừng lại, hoặc là uống chút trà, tiện thể ăn thêm một vài món ăn kèm, nhưng hắn thì gần như vẫn luôn duy trì tốc độ đều đều.

Con vịt thứ hai rất nhanh đã không còn, tiếp theo là con thứ ba.

Liên tục ăn hết con vịt thứ năm, Lý Lương Đình mới đưa tay nhẹ nhàng vỗ vỗ bụng mình, cảm khái nói:

- Già rồi, già rồi, khẩu vị cũng không còn tốt nữa.

Phải biết, vịt Cơ lão Lục nướng, con nào con nấy béo mập, người trưởng thành ăn hết một con kèm với bánh bột ngô cũng đã là đỉnh cao.

Khách nhân tới nơi này, phần lớn là hai người hoặc ba người gọi một con vịt cùng nhau ăn.

Đúng lúc này, trên tửu lâu xuất hiện một hồng bào thái giám.

Thái giám lần lượt hành lễ với Lý Lương Đình cùng Trịnh Phàm:

- Thỉnh an Trấn Bắc Vương gia, thỉnh an Bình Tây Hầu gia.

Lý Lương Đình dùng khăn lau miệng, hỏi:

- Bên kia tiến hành xong quy trình rồi?

- Vâng, vương gia.

Ngoài thành lúc này còn đang tiến hành nghi thức hoan nghênh Trấn Bắc Vương về kinh.

- Con mẹ nó, ta biết ngay là sẽ kéo dài lê thê như vậy, cũng còn may ông đây đến ăn thịt vịt trước, bằng không cái bụng trống trơn ở đó diễn kịch với bọn họ, muốn bao nhiêu khó chịu có bấy nhiêu khó chịu. Đúng rồi, bây giờ phải vào cung sao?

- Vương gia, ý của bệ hạ là để ngài ở đây chờ trước.

- Ừm.

Lý Lương Đình gật đầu, ra hiệu mình đã hiểu.

Phố Đào Nhiên bị quét sạch trơn.

Cấm quân, đại nội thị vệ, thám tử Mật điệp tư, không khác gì cày cuốc, xới tung cả con đường lên hết lần này tới lần khác.

Không bao lâu, có người ngồi xe ngựa đến.

Người tới chính là Thái tử điện hạ, đồng dạng trên người mặc thường phục.

Thái tử điện hạ lên lầu, trước tiên hành lễ với Trấn Bắc Vương, sau đó ngồi xuống một bên bàn.

Cơ lão Lục lọc thịt vịt đưa cho Thái tử.

Giây lát, Tứ hoàng tử đến, hắn cũng mang một thân thường phục.

Người tới sau, trước tiên hành lễ với Trấn Bắc Vương rồi chào hỏi Bình Tây Hầu, tiếp đó ngồi xuống cái bàn sau lưng Thái tử.

Lại sau đó, tiểu Thất đến.

Tiểu Thất đi vào, trước tiên dập đầu với Trấn Bắc Vương, sau đó hành lễ với Bình Tây Hầu, ngồi xuống sát bên tứ ca.

Cơ lão Lục cũng mang một con vịt tới bàn bọn họ.

Lão đại còn chưa trở về.

Theo lý thuyết, lần này hẳn là hai vương hai hầu tụ hội Yến Kinh, nhưng khả năng về mặt thời gian sẽ có một chút khác biệt.

Tĩnh Nam Vương bên này đến hơi sớm chút, mà Đại hoàng tử bên kia, có vẻ là bị yêu cầu đến trễ hết sức.

Tiếp theo, Điền Vô Kính đi lên.

- Ha ha ha ha.

Lý Lương Đình thấy Điền Vô Kính, cười thành tiếng.

Lập tức, Trịnh Phàm đứng dậy hành lễ.

Thái tử cùng với các hoàng tử cũng đứng dậy, hành lễ với Tĩnh Nam Vương.

Sau trận đối kháng ở ngoài thành ngày ấy, giữa Thái tử cùng Tĩnh Nam Vương, rốt cuộc là ai phải khom lưng trước đã có kết luận, cho nên bên còn lại, sẽ không có bất kì cảm giác kì quặc nào.

Điền Vô Kính ngồi xuống đối diện Lý Lương Đình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!