Lý Lương Đình đưa tay chỉ tóc của chính mình, nói:
- Vô Kính à, nghỉ ngơi đàng hoàng vào, tóc ngươi bạc còn nhanh hơn ca ca ta kìa.
Điền Vô Kính nâng chung trà lên uống một hớp, không đáp lại.
Lúc này, Kiếm Thánh phi thân ra khỏi cửa sổ, đi lên nóc nhà tửu quán đối diện, sau đó ngồi xuống.
Ở bên cạnh hắn có bốn cao thủ Mật điệp tư đang đứng, cùng nhau hành lễ với hắn, tiếp đó bốn người đồng thời ngồi xuống.
- Khụ khụ...
Tiếng ho khan từ đầu cầu thang truyền đến.
Được Ngụy Trung Hà đỡ, Yến Hoàng chậm rãi đi lên.
Ngay lập tức, Tĩnh Nam Vương, Trấn Bắc Vương đồng loạt đứng dậy, hướng về phía người đến quỳ một gối:
- Thần tham kiến bệ hạ!
- Thần tham kiến bệ hạ!
Trịnh Hầu gia lùi về sau mấy bước, quỳ xuống.
Các hoàng tử đồng loạt quỳ rạp:
- Nhi thần tham kiến phụ hoàng.
- Đứng lên, đứng lên hết đi.
Yến Hoàng ngồi ở chính giữa bàn.
Lý Lương Đình cùng Điền Vô Kính phân ra ngồi trái phải.
Trương công công tiến lên, mang vịt xuống, đổi thành trà bánh.
Bàn bốn bên đã ngồi ba vị.
Trịnh Hầu gia không đến bổ sung vào ba khuyết một kia, mà ngồi xuống một cái bàn phía sau.
Các hoàng tử cũng như vậy, ở dãy bàn sau nữa, Thái tử một mình một bàn, Cơ lão Lục cùng lão Tứ tiểu Thất ngồi một bàn.
Ghế của Yến Hoàng là một chiếc ghế dựa, sau khi hắn ngồi xuống thân thể lập tức ngả ra một cách tự nhiên
Lý Lương Đình nhìn dáng vẻ của Yến Hoàng, không khóc, trái lại nở nụ cười, nói:
- Đã sớm nói với ngươi rồi, lao tâm thế nhưng so với lao lực còn bào mòn con người ghê gớm hơn, ngươi không nghe cơ, thấy chưa, hiện tại bộ dáng này, ha ha.
Yến Hoàng đưa tay chỉ Lý Lương Đình, cũng nở nụ cười.
Lý Lương Đình do khi còn trẻ từng bị thương, khí huyết suy yếu rất sớm, Yến Hoàng chưa từng bị thương, thân thể này của hắn, thuần túy là mệt chết.
Nơi đây, không phải hoàng cung, không phải ngự thư phòng, mà là tiệm vịt quay.
Lần tụ tập này không có kế hoạch trước, chỉ có thể nói là tâm linh tương thông.
Không phải Cơ lão Lục sắp xếp, nhưng hắn đại khái đoán được Lý Lương Đình sẽ đến.
Khi Trịnh Hầu gia nhận lời mời của Cơ lão Lục, cũng đoán được một chút.
Nhưng bệ hạ và Tĩnh Nam Vương đến, đây là điều không hề nằm trong dự đoán.
Toàn bộ tình cảnh giống như một buổi thân bằng gia tộc tụ hội.
Không có hai hàng văn võ bá quan mặt người dạ thú, không có mỗi người mang ý xấu riêng dưới tấm biển hiệu quang minh chính đại.
Tụ hội ngay ở nơi toả ra mùi vịt nướng thơm phức này, ngược lại có vẻ càng thêm bình thường.
Một khi vào cung, ai là ai, ai ngồi nơi nào, ai đứng ở đâu, quân quân thần thần, mọi thứ phải theo quy củ, được sắp xếp một cách đương nhiên. Muốn tự do như khung cảnh trước mắt là không thể.
Người mù từng gọi đùa Yến Hoàng, Tĩnh Nam Vương cùng Trấn Bắc Vương là tam giác sắt của Đại Yến, thực tế, cũng đúng như vậy.
Hiện tại là cuối mùa thu năm Vĩnh Bình thứ tư, lần gần nhất tam giác sắt tụ tập là Vĩnh Bình nguyên niên, không, đến nguyên niên còn chưa tới.
Năm đó ba người bọn hắn còn hăng hái, hiện tại đã hiện ra tâm thái tuổi già cực kỳ rõ ràng.
Cho dù là Điền Vô Kính trẻ tuổi nhất, khí huyết dồi dào nhất, võ phu đỉnh phong chân chính, nhìn một đầu tóc trắng của hắn, cũng rất khó quy về thanh niên trai tráng.
- Bọn nhóc con, quỳ xuống.
Yến Hoàng mở miệng nói.
Ở đây có nhóc hai, nhóc bốn, nhóc sáu và nhóc út.
Tất cả cùng nhau một lần nữa quỳ rạp xuống đất.
Trịnh Hầu gia do dự một chút, vẫn ngồi ở chỗ đó.
Bối phận này của hắn rất khó lấy ra cân nhắc, ngươi nói là vãn bối sao, nhưng lại thuộc về một giai tầng khác, ngươi nói là cùng thế hệ mà, chính hắn còn cảm thấy có chút mơ hồ.
Yến Hoàng đưa tay chỉ vào bốn nhóc con họ Cơ đang quỳ trên mặt đất, nói với Lý Lương Đình cùng Điền Vô Kính:
- Triều chính đều cho rằng lần này các ngươi vào kinh là vì cùng trẫm đồng thời định ra quốc trụ, được thôi, chúng ta trước hết định một chút đi. Trẫm nhìn chán rồi, không muốn nhìn thêm nữa. Nhi tử của mình nhìn mãi cũng không có gì khác biệt. Lương Đình, Vô Kính à, hai người các ngươi thay trẫm nhìn xem, thấy tên nhóc nào hợp mắt thì chọn tên nhóc đó.
Định ra quốc trụ, còn là định ra quốc trụ của đế quốc phương Đông hùng mạnh nhất hiện tại.
Không phải ở trên kim điện.
Cũng không phải ở ngự thư phòng.
Càng không phải ở Thái Miếu.
Mà là ở trong tiệm vịt quay, giữa một đống thịt vịt, chọn ra tên nhóc họ Cơ tốt nhất.
Chuyện này, không khỏi quá tuỳ tiện rồi.
Trịnh Hầu gia ngồi ở trên ghế, trong đầu đã đang mô phỏng lúc người ta viết vào sách sử hậu thế thời khắc lịch sử này, có lẽ sẽ tốn nhiều giấy mực, dù sao, ba cái chuyện đoạt đích, người thích viết đã nhiều, người thích đọc còn nhiều hơn.
Nhưng những gì thực sự xảy ra lại nằm trong một bối cảnh kì lạ như trước mắt đây.
Tầm nhìn của Trịnh Hầu gia chậm rãi đảo qua bốn hoàng tử quỳ rạp dưới đất.