Vào lúc này, Trịnh Phàm hắn mới là người không có việc gì làm nhất trong lầu hai của tiệm vịt quay.
Cũng may trước đó hắn không đần độn mà đi quỳ xuống, cho dù muốn tạo phản, cũng không cần trực tiếp, cấp thiết như vậy.
Có điều, làm người khán giả duy nhất, cảm giác cũng rất hay.
Đầu tiên là thái tử.
Nhớ tới lúc trước lần đầu tiên nhìn thấy Thái tử, à không, khi đó hắn còn chưa phải là Thái tử.
Cửa ph ủ đệ của hoàng tử, Điền Vô Kính dẫn hắn theo, tìm đến người tính kế ở sau màn, Thái tử đứng ra, bị lão Điền - cữu cữu ruột của chính hắn, hùng hổ chạy tới dọa sợ.
Mấy năm nay, Thái tử trải qua nhiều chuyện, có thể gọi là chịu nhiều đả kích, con người cũng trở nên trầm ổn.
Dù cho lúc này, hắn quỳ ở nơi đó, sắc mặt cũng vẫn hờ hững.
Nhưng, hắn là Thái tử, lúc này Yến Hoàng nói thẳng câu chọn quốc trụ, bản thân nó đã là sự sỉ nhục lớn nhất đối với hắn!
Hắn thế nhưng là Thái tử, hắn thế nhưng là Đông Cung chi chủ.
Nguyên nhân hắn ngồi ở vị trí này, chứng minh mục đích chung nhất của hắn, vốn dĩ là người thừa kế hợp pháp của Đại Yến đế quốc, nhận được sự tán đồng của tổ tông và triều đình trên dưới!
Rốt cuộc khi hắn vào Đông Cung đã từng tế bái Thái Miếu, thông cáo với các đời tổ tiên Cơ gia.
Thế nhưng lúc này, vậy mà còn muốn chọn?
Thái tử Đông Cung hắn đây xem như là cái gì?
Nếu đã chọn lấy một trong đám tiểu tử họ Cơ này vậy hắn làm Thái tử hay không có ý nghĩa rác rưởi gì?
Không lý do phải chịu nhiều lần chèn ép như vậy, bao nhiêu năm trải qua cuộc sống nơm nớp lo sợ như đi trên băng mỏng.
Điều này có thể nhịn sao?
Theo Trịnh Hầu gia, đương nhiên không thể nhẫn nhịn.
Đây không phải là con vịt đã chín còn bay mất, mà là chân vịt ngươi cũng ăn vào bụng rồi, nó lại vẫn banh cổ họng của ngươi bằng được, mạnh mẽ yêu cầu ngươi ói ra hoàn chỉnh.
Nhưng Thái tử vẫn nhịn xuống, nhẫn nhịn xem như chỉ là một sự việc rất tầm thường.
Tâm tính này không tồi đâu.
Kẻ sĩ ba ngày không gặp đã phải nhìn bằng con mắt khác, những người con trai dưới tay Yến Hoàng ở đây, tốc độ tiến bộ tất nhiên là còn nhanh hơn.
Chỉ tiếc, tại đây không có cả triều văn võ, không có thuộc quan Đông Cung, cũng không có người tuân thủ đại nghĩa quốc trụ đứng về phía hắn.
Có lẽ, đây cũng là nguyên nhân Yến Hoàng lựa chọn bàn luận ở nơi này.
Hắn có thể không để ý những bách quan kia, nhưng không thể giống như năm đó, động cái là thanh lý, bởi quốc gia vận hành vẫn cần bọn họ, bởi Cơ Nhuận Hào hắn, đã không còn quá nhiều thời gian để chỉnh đốn lại triều cương nữa.
Lão tam hơi có chút lạc hậu, mấy năm qua chỉ làm một chuyện, chính là từ lương đình giữa hồ chuyển tới bia đá lạnh.
Lại nhìn Cơ lão Lục, được, cái này càng ổn. Nguyên bộ quần áo xám đen dính dầu mỡ cũng với tay áo xắn lên còn chưa bỏ xuống.
Đường đường là hoàng tử, người phát ngôn của Hộ bộ, chủ nhân Lục gia đảng, trình diễn cho ngươi coi cái gì gọi là lên được sảnh lớn xuống được nhà bếp. Một lúc trước đó còn đang quay vịt sau bếp, hiện tại đã quỳ rạp ở đây, có xác suất nhận được long ỷ.
Thế nhưng cố tình ở trên người hắn, ngươi không nhìn ra bất kỳ chỗ nào không thích ứng.
Nhớ lúc trước, lần đầu gặp mặt ở Trấn Bắc Hầu phủ, vị vương gia nhàn tản này, bị Trịnh Phàm quét mắt một cái nhìn ra trong ngực có chí lớn, hiện giờ, ngược lại có chút khiến cho người ta không phán đoán được.
Đương nhiên, tranh khẳng định là sẽ tranh, vị trí kia hắn rõ ràng cũng muốn ngồi.
Bằng không tội gì phải lăn lộn lâu như vậy?
Hiện tại bản thân hắn có ba đứa con, mai sau chỉ dựa vào bổng lộc huân quý sinh sống làm sao mà đủ được?
Phải biết, phụ hoàng hắn đối xử với huân quý thật sự lạnh nhạt, sau khi đăng cơ, trực tiếp phong hầu cho những thúc bá kia!
Mà hắn, Cơ lão lục, sau khi chưởng quản Hộ bộ càng không chút do dự kế thừa phong cách của cha, cắt gọt hung hăng nhất tiền lương cùng đãi ngộ của huân quý!
Nhớ tới lúc đó, có một lão bá tước tôn thất chờ bổng lộc tiền lương để gả cháu gái, từng chỉ vào mũi Cơ lão lục hắn mắng to: “Hay lắm, ta ngược lại muốn xem xem, Lục gia ngươi nếu không ngồi được lên vị trí kia, chính ngươi có thể an lành sống cuộc sống của tông thất hay không!”
Về phần tứ hoàng tử Cơ Thành Phong, tâm tư của hắn kỳ thực càng đơn thuần.
Chuyện khách điếm ngoài Doãn thành lúc trước, lão Tam tính kế người ta, đồng thời bị người ta tính kế lại, cuối cùng, lão tam kết thúc rất thảm.
Thảm trạng đó thế nhưng đã doạ Cơ Thành Phong phát sợ rồi.
Lại về sau, Đông chinh đại quân lần thứ nhất chiến bại, mẫu tộc Đặng gia vốn dĩ là chỗ dựa lớn nhất của hắn, bởi dẫn quân cánh tả thảm bại trong trận đó, bị phụ hoàng tàn nhẫn đè ép xuống, thế lực nguyên bản trong quân thì hầu như bị chôn vùi;
Sau đó, lại chứng kiến đấu pháp kinh người của thái tử và lão lục.