Ánh mắt của Yến Hoàng chậm rãi rơi vào người Lý Lương Đình.
Điền Vô Kính nở nụ cười, tự mình cầm lấy ấm trà, rót một chén trà.
Theo góc nhìn của người ngoài, một Hoàng hai Vương của Đại Yến có thể nói là Tiêu không rời Mạnh Mạnh không rời Tiêu.
Nhưng chỉ những yếu nhân có tư cách chạm đến quyền lực chân chính mới hiểu rõ, quan hệ giữa ba người bọn họ, cũng không phải hài hoà như bề ngoài trông thấy.
Lùi mười ngàn bước mà nói, nếu thực ba người hiền lành, tụ tập cùng nhau ngồi dưới tàng cây hòe chơi cờ uống trà vậy không có gì không ổn, nhưng muốn cầm lái toàn bộ Đại Yến thì không thể.
Mà Lý Lương Đình câu nói này, thế nhưng cũng khiến cho Trịnh Hầu gia thầm rùng mình.
Người nối nghiệp do ba bọn họ lựa chọn một trong số đó, cùng với để các hoàng tử phía dưới tự mình lựa chọn là hai khái niệm hoàn toàn bất đồng.
Ba bọn họ chọn có nghĩa chọn ai chính là người đó, những người khác đương nhiên không còn cơ hội, chí ít trừ phi ba bọn họ đều không có mặt, bằng không sẽ không thể có thêm cơ hội lật trời.
Cứ như vậy, là Thái tử, là lão lục hay là người khác, ngươi ngồi lên thì cứ ngồi lên, còn có thể tiếp tục biểu diễn huynh hữu đệ cung gì đó, chí ít, mặt mũi không bị xé rách.
Thế nhưng nếu để cho các hoàng tử tự đề cử mình, ha ha, đây rõ ràng là một viên thuốc độc bọc đường.
Nếu như ngươi ngay cả dũng khí uống viên thuốc này cũng không có, tự nhiên ngươi cũng không có tư cách lên làm hoàng đế, chút quyết đoán ấy cũng không có, còn ngồi long ỷ cái nỗi gì.
Thân là hoàng tử, ai lại cam tâm khi cơ hội ở ngay trước mắt mà không tranh giành đây?
Nhưng một khi mở miệng nói ngươi muốn, sau này, bất luận ai đang có mặt ở đây lên làm hoàng đế, đều sẽ nhớ kĩ tình cảnh ngày hôm nay.
Hắn, hắn, hắn, ngày hôm nay, lại dám tranh giành ngôi vị hoàng đế với ta!
Một hồi tự đề cử mình xác định được ai hiện tại còn khó nói, nhưng chỉ cần mở miệng tranh giành, tiếp đó chính là trận tàn sát có thể thấy được bằng mắt thường.
Sau khi Yến Hoàng kế vị, ra tay với mấy người huynh đệ không được khôn ngoan lắm của mình có thể nói là độc ác.
Nhưng chuyện này tuyệt đối không hề mang ý nghĩa hắn muốn những đứa con trai còn lại của mình cũng đi trên con đường xưa.
Hắn là hoàng đế, hắn có thể vô tình, nhưng hắn lại không phải biến thái.
Trịnh Phàm tin tưởng, manh mối hắn cũng có thể nhìn ra được, Yến Hoàng không thể không thấy.
Hơn nữa, Trấn Bắc Hầu tuy rằng từng làm ra chuyện nướng đùi dê trong ngự hoa viên, nhưng hắn tất nhiên không phải hạng non nớt trong giới chính trị, chí ít đừng thấy hắn tạo cho người ta cảm giác như vậy thì thực sự là một trưởng bối phóng khoáng phúc hậu.
Càng khỏi nói, lão Điền còn nở nụ cười.
Đây là ý gì?
Tỏ rõ thái độ, chọn một đứa con của ngài ra kế thừa Đại Yến, kế thừa long ỷ, chuyện đó có thể, không thành vấn đề.
Tiếp theo, mời cốt nhục tương tàn cho chúng ta tìm chút vui đi.
Đây thật đúng là... Huynh đệ tốt.
Cửa tiệm bài trí ấm áp, hương vịt quay lan toả cũng không có cách nào thổi tan mùi vị máu tanh và hầm hè tràn ra từ bên đó.
Yến Hoàng nở nụ cười, nói:
- Được.
Nói xong, ánh mắt của Yến Hoàng rơi vào bốn người con trai kia, nói:
- Muốn ngồi lên chiếc ghế kia thì lấy dũng khí ra, quá hạn không hầu nữa.
Đây là lời khai mạc.
Trịnh Hầu Gia ngồi ngay bên cạnh, đột nhiên cảm thấy mức độ đặc sắc của vở diễn trước mặt lập tức tăng lên gấp đôi.
Đồng thời, ánh mắt của Trịnh Hầu gia đặc biệt nhìn về phía Cơ lão Lục.
Mà lúc này, ánh mắt của Cơ lão Lục cũng nhìn về phía Trịnh Phàm.
Tầm nhìn đôi bên giao nhau, ngay sau đó từng người dời đi.
- Nhi thần.
Thái tử lên tiếng trước một bước.
Hắn là Thái tử, hắn không có lựa chọn nào khác.
Bởi vì xung quanh không có các đại thần, không có bầu không khí triều đình kia, hắn rõ ràng, coi như hắn tự mình lựa chọn rút lui, cũng sẽ không có ai giữ lại.
Tiết mục nhường nhịn ở đây không thể thực hiện được, chí ít ba vị này không rảnh diễn với hắn.
Hơn nữa bởi hắn từng làm Thái tử, bản thân điều đó đã là một tội lỗi.
Từ xưa tới nay, có bao nhiêu người từng làm Thái tử lại không thể đăng cơ, có bao nhiêu Thái tử đăng cơ cuối cùng không được chết tử tế.
- Nhi thần cho rằng, tương lai của Đại Yến phải đặt khôi phục dân sinh làm chủ, nhiều năm liên tục chinh chiến đã làm cho quốc khố trống rỗng, bách tính kiệt quệ, sự nghiệp vĩ đại do phụ hoàng cùng các thúc thúc cữu cữu tự mình sáng lập ra cần một người kế tục và truyền thừa.
- Nhi thần nguyện ý dâng lên cả đời mình kéo dài vận nước Đại Yến. Đại Yến kiệm sức chờ đến khi thời cơ đến, tất có thể mang binh công Càn phạt Sở, nhất thống Đại Hạ. Nếu như không cơ hội, khôi phục dân sinh, làm giàu quốc khố, tích góp quốc lực, thay con cháu hậu thế xây dựng nền tảng.
- Yến Tấn chi địa trong tay, một đời, hai đời sau, Đại Yến ta, chắc chắn sẽ có thể đường đường chính chính nhất thống Chư Hạ!