Bởi Thái tử giám quốc vốn đang thi hành chính sách, cho nên lúc này không cần thiết phải nói về biện pháp điều khoản cụ thể gì, chủ yếu trần thuật lý luận thi chính. ͏ ͏ ͏
Trên thực tế, bản thân Thái tử cũng rõ ràng nguyên nhân hắn có thể ngồi lên vị trí Thái tử là gì. ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Đây là nhãn mác phụ hoàng định ra cho hắn, cũng là danh hiệu bách quan triều đình định ra cho hắn. ͏ ͏ ͏
Con người sẽ thay đổi. ͏ ͏ ͏
Thái tử là con người, đế vương cũng là con người, Thái tử biến thành đế vương, đương nhiên, trẻ tuổi biến thành trung niên, cũng là đương nhiên. ͏ ͏ ͏
Nhưng Thái tử không thể vứt bỏ nhãn mác của mình, cũng đồng nghĩa với việc không thể hủy bỏ thiết lập tính cách của mình. ͏ ͏ ͏
Trong lời trần thuật vừa rồi, ý của hắn rất đơn giản. Hắn tình nguyện làm một quân vương thủ thành, làm một quân vương quá độ, hy sinh danh tiếng sử sách của mình vì tương lai của Đại Yến, tiếp nối thế hệ trước, mở đường cho người sau. ͏ ͏ ͏
Thái tử nói xong, tiếp đó là bầu không khí yên tĩnh. ͏ ͏ ͏
Sự yên tĩnh này khiến cho lão tứ Cơ Thành Phong rất dày vò. ͏ ͏ ͏
Bởi hắn rõ ràng, thậm chí, tất cả mọi người ở đây đều rõ ràng, lão lục tất nhiên muốn tranh vị trí này, hắn đã làm nhiều điều như vậy, còn giương đuốc cầm gậy bắt đầu cuộc đối kháng đoạt đích trường kì cùng Thái tử, không thể bỗng nhiên nhận thua từ bỏ như vậy. ͏ ͏ ͏
Nhưng lão lục không nói lời nào. ͏ ͏ ͏
Ý là gì? ͏ ͏ ͏
Thái tử là nhị ca, phía trước lão Lục còn có một tứ ca chính là hắn đây. ͏ ͏ ͏
Cho nên lão Lục đang chờ đợi, đợi hắn bày tỏ thái độ. ͏ ͏ ͏
Vốn dĩ Cơ Thành Phong cho rằng mình là kẻ vuốt đuôi. Tuy rằng ngọn lửa trong lòng đã bắt đầu bốc lên, để hắn theo sau Thái tử và lão Lục, cũng rung rinh cán cờ nhỏ của mình một chút thì hắn còn miễn cưỡng làm được, nhưng ép hắn tự mình đi lên, ở trước lão Lục... ͏ ͏ ͏
Mắt của Cơ Thành Phong trở nên ửng hồng, giờ phút này hắn bắt đầu sợ hãi rồi. ͏ ͏ ͏
Tâm tình sợ hãi hệt như sương tuyết, dứt khoát tiêu diệt ngọn lửa nhỏ vừa mới nhen nhóm lên trong lòng hắn. ͏ ͏ ͏
Có vài thứ không bao giờ thay đổi, Cơ Thành Phong cũng hiểu rõ, bề ngoài trông có vẻ như “Công bằng” này, kỳ thực đã sớm chất chồng sự bất công. ͏ ͏ ͏
Hắn không đủ phân lượng. ͏ ͏ ͏
Rầm! ͏ ͏ ͏
Cơ Thành Phong dập đầu, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Thành Phong chí lớn nhưng tài mọn, tự mình biết lấy mình, chưa từng có suy nghĩ gì về vị trí kia, chỉ hy vọng Đại Yến ngày sau có thể tiếp tục phồn vinh hưng thịnh. Thân là binh sĩ Cơ gia, nơi nào cần lập tức có mặt, không thẹn với liệt tổ liệt tông, nhiệt huyết xung phong làm đầu, chết không từ nan! ͏ ͏ ͏
Lời hay nói xong, Cơ Thành Phong cúi đầu. ͏ ͏ ͏
Căm hận ư? Hối tiếc ư? ͏ ͏ ͏
Thật sự là không có. ͏ ͏ ͏
Chỉ còn dư lại một cảm giác ung dung. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Cơ Thành Quyết mở miệng nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Thành Quyết tự cho là mình hiền năng so với Thái tử còn hơn mấy phần, Đại Yến ở trong tay của Thành Quyết, sẽ càng thêm vững chắc, xét về nghỉ ngơi lấy sức, Thành Quyết so với Thái tử càng thông dân sinh chi đạo, xét về triều đình xử lý, Thành Quyết càng thêm nhìn việc nên làm thì sẽ làm! Nếu như Thành Quyết có được may mắn, bước thứ nhất, chính là thu dọn hỗn loạn mà phụ hoàng và các thúc thúc cữu cữu để lại! ͏ ͏ ͏
Hỗn loạn, hai chữ này nói ra, ba vị ngồi ở trên bàn kia, ánh mắt đều hơi đổi. ͏ ͏ ͏
Cơ Thành Quyết tiếp tục nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Phụ hoàng là người khai sáng, nhưng cơ nghiệp Đại Yến muốn được lâu dài, nhất định phải tận dụng mọi thời cơ, đồng thời xây dựng pháp luật mới, pháp trị của tổ tông nếu có chỗ nào không đúng, tự nhiên cần ứng biến, thế nhưng con cháu hậu thế không sửa nổi cũng không dám sửa, Thành Quyết tình nguyện đặt bước đầu tiên, sửa pháp trị mưu đồ cơ nghiệp thiên thu muôn đời! ͏ ͏ ͏
-͏ Thứ yếu, Trấn Bắc Vương phủ Trấn Bắc quân, Kinh Nam Vương phủ Tĩnh Nam quân, Bình Tây Hầu phủ Tấn đông quân, thậm chí, bao gồm cả Nam Vọng thành binh mã dưới tay đại ca, đều phải tiến hành điều chỉnh một lần. Cục diện của Đại Yến hiện giờ nhìn như thế lớn hùng hồn, thực chất nguy như chồng trứng. Bởi có phụ hoàng, có thúc thúc, có cữu cữu mới được cân bằng. Thế nhưng, trăm năm sau thì sao? ͏ ͏ ͏
-͏ Hiện nay cần trọng chấp quyền lực Binh bộ, tái tạo quân quyền trung khu, hung khí của quốc gia nhất định phải nằm trong tay triều đình, nằm trong tay trung khu! ͏ ͏ ͏
Lý Lương Đình nghe vậy, nở nụ cười, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Tiểu Lục Tử giỏi lọc thịt vịt quay không sai, nhưng ngươi cảm thấy mình có thể lọc được phiên? ͏ ͏ ͏
Hai Vương một Hầu ở đây thế nhưng toàn bộ đều là phiên trấn! ͏ ͏ ͏
Cơ Thành Quyết cười nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Bởi các trưởng bối vẫn còn, cho nên có thể, thúc thúc, trước đó không phải ngài cũng làm như vậy sao? Cữu cữu, trước đó không phải ngài cũng làm như vậy sao? ͏ ͏ ͏
Nói xong, Cơ Thành Quyết nhìn về phía Trịnh Phàm: ͏ ͏ ͏
-͏ Trịnh Hầu gia từ trước tới nay chính là huynh đệ tốt của Thành Quyết, hai người chúng ta từ lần đầu tiên gặp gỡ vừa gặp mà như đã quen, trở thành tri kỷ, nói về tài năng chinh chiến của Trịnh Hầu gia, Thành Quyết cho rằng mai sau Trịnh Hầu gia còn thích hợp làm tể phụ một nước hơn! ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia nuốt ngụm nước bọt, đây là vừa quay vịt vừa quay binh quyền sao? ͏ ͏ ͏
Tể phụ? ͏ ͏ ͏