-͏ Cô không chán chường, thực ra Chu tiên sinh ngươi nói sai rồi. ͏ ͏ ͏
-͏ Điện hạ? ͏ ͏ ͏
-͏ Suốt hai năm qua, cô làm hay không làm, đấu hoặc không đấu, kỳ thực đều không có gì khác biệt, đấu thắng, đấu không lại, cuối cùng, đều có phụ hoàng bố trí. Thật ra, cô không làm gì trái lại còn tốt hơn một chút, thêm phù hợp làm con rối của phụ hoàng để mang ra giao chiến với Lục đệ. Như vậy, phụ hoàng cùng Lục đệ đều có thể chơi đến thoả ý. ͏ ͏ ͏
-͏ Điện hạ, bây giờ thời khắc cuối cùng đã tới, ngài ngàn vạn lần không thể... ͏ ͏ ͏
Thái tử nở nụ cười, khịt khịt mũi, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Ngày mai, cô sẽ không đi đón lão đại, chính như lời ngươi nói, lão Đại và Trịnh Phàm kia giống nhau, thân phận tôn quý thì tôn quý, nhưng đây là kinh thành, Trịnh Phàm hắn cũng không thể làm như ở Dĩnh Đô, nói điều binh vào thành liền điều binh vào thành. Ngày mai cô sẽ đến Tĩnh Nam Vương Phủ, uống một bữa rượu ngon mừng cữu cữu về nhà mới. ͏ ͏ ͏
Chu Tử Thông nghe vậy gượng cười, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Điện hạ, ngài đáp lại như thế nào... ͏ ͏ ͏
-͏ Ôi. ͏ ͏ ͏
Thái tử thở dài, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Tiên sinh, không phải cô cố ý làm ngươi thất vọng, mà là nếu thực sự xét về thủ đoạn, xét về đảng tranh, chúng ta đều không phải đối thủ của Lục đệ, điểm này, năm đó lúc còn nhỏ, trông thấy phụ hoàng bế Lục đệ lên đùi mình, nói Lục đệ giống ông ấy nhất, cô đã rõ ràng rồi. ͏ ͏ ͏
-͏ Chúng ta có đấu thế nào cũng không đấu lại “phụ hoàng” thời còn trẻ. Nếu đã không đấu lại thì trên những việc nhỏ nhặt chẳng đáng kể chúng ta không đấu nữa, để công lao cho Lục đệ là được rồi. Hai năm qua ta đều đối phó như vậy đấy. ͏ ͏ ͏
-͏ Chúng ta cứ theo đại cục đi, đại cục ở ta sẽ về ta, đại cục không ở ta thì tất cả là vô dụng, ta ngồi ở vị trí này, thật sự muốn đấu đến cùng, trái lại mới là mất thể diện chân chính. ͏ ͏ ͏
-͏ Thế nhưng điện hạ, Bình Tây Hầu là người của Lục điện hạ... ͏ ͏ ͏
-͏ Ngươi sai rồi. ͏ ͏ ͏
Thái tử khẽ lắc đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Trước đây là, hiện tại không. Kỳ thực trước đây cũng không tính là. Nói như vậy, Tĩnh Nam Vương bởi quan hệ với Bình Tây Hầu, cũng sẽ là người của Lục đệ? Ha ha, sẽ không, không thể, Tĩnh Nam Vương, chắc chắn không thể là người của Lục đệ. Thậm chí, cô cho rằng, Tĩnh Nam Vương cũng không phải người của phụ hoàng. Ôi, cô nhớ cữu cữu thật đấy. ͏ ͏ ͏
Nói xong, Thái tử lại đưa mắt nhìn hai tấm khuôn giày trong tay: ͏ ͏ ͏
-͏ Tiện thể mang khuôn giày mẫu hậu làm tặng cho cữu cữu đi. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Tấn vương phủ trải qua những ngày tháng ở Yến Kinh thực sự cũng không tồi . ͏ ͏ ͏
Cơ lão Lục hạ đao với huân quý phải nói là tàn nhẫn, nhưng lại không hề ra tay với Tấn vương phủ. ͏ ͏ ͏
Bất kể như thế nào, Ngu thị đều cần có một chút thể diện. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa Ngu thị rất an phận. Sau khi vào kinh, Tấn Hoàng năm xưa nay là Tấn vương, sống một cuộc sống hài hoà, đọc vài cuốn sách, viết đôi con chữ, trong phủ đệ nuôi mấy vị tiên sinh cùng hắn chơi cờ làm thơ bàn luận, còn có một gánh hát chuyên nghiệp, hát những khúc ca mang phong vị Tấn địa. ͏ ͏ ͏
Gia đình giàu có thật sự không còn gì để chê. ͏ ͏ ͏
Khi vừa vào kinh hai năm, bọn họ khá là điệu thấp, ngoại trừ phụng chỉ vào cung hoặc cùng Yến Hoàng tham gia nghi thức ngoài trời nào đó, Tấn vương phủ hoàn toàn không xã giao với ngoại giới, bên ngoài cũng không dám qua lại quá nhiều với Tấn vương phủ. ͏ ͏ ͏
Hiện tại ổn rồi, ai nấy đều rất lạc quan. ͏ ͏ ͏
Một người con trai của Tấn vương còn có hôn ước từ nhỏ với gia đình một vị Lễ bộ Thị lang trong kinh thành. Bởi hai người đều thạo âm luật, đánh đàn ngâm đối, nhân lúc hài lòng khoái chí bèn dứt khoát định ra. ͏ ͏ ͏
Mà bản thân Tấn vương cũng liên tục nạp mấy trắc vương phi, trong đó có không ít xuất thân nhà huân quý Yến Kinh. Điều này trên một phương diện nào đó cho thấy phản ứng tiếp nhận vị Tấn vương kia của các giai tầng Yến Quốc. ͏ ͏ ͏
Thực tế, từ việc Tấn vương phủ dám phái người đến nhà mời Bình Tây Hầu gia qua phủ dự tiệc cũng đã có thể nhìn ra tâm thái thay đổi. ͏ ͏ ͏
Cửa chính Vương phủ mở ra,Trịnh Hầu gia xuống xe ngựa, trực tiếp vào Vương phủ. ͏ ͏ ͏
Chẳng qua tuy là thiết yến, nhưng cũng không có nhiều khách. Mời nhân vật như thế nào đến thì kết hợp người như thế đó ra tiếp khách, rất rõ ràng, ngươi mời Bình Tây Hầu, muốn tìm một đội ngũ đông đảo người đủ tư cách tiếp thật sự là không thể, nhưng tìm đến một đám không ra gì ngược lại sẽ khiến cho người ta cảm thấy ngươi đang cố ý thất lễ. ͏ ͏ ͏
Cho nên, một quản sự của Vương phủ tự mình cầm đèn lồng ra dẫn đường, qua tiền thính đến hậu viện, Tấn Vương Ngu Từ Minh một thân trường bào màu xanh, ăn mặc ra dáng thư sinh đích thân đón tiếp. ͏ ͏ ͏
-͏ Tiểu Vương tham kiến Bình Tây Hầu gia. ͏ ͏ ͏
Tấn vương hành lễ với Bình Tây Hầu. ͏ ͏ ͏
Vương gia hành lễ với Hầu gia, ở Đại Yến cũng không tính là hiếm lạ. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm cười đi tới đỡ Ngu Từ Minh dậy, đồng thời ánh mắt chiếu đến trên người Tấn thái hậu ở phía sau. ͏ ͏ ͏
Lúc Thái hậu sinh Ngu Từ Minh, tuổi tác vốn không lớn, trước mắt, thực tế cũng mới có bốn mươi, đúng độ mật đào lộ ra, tuổi xuân hồng thắm. ͏ ͏ ͏
-͏ Hầu gia, mời. ͏ ͏ ͏
-͏ Vương gia, mời. ͏ ͏ ͏