Đây là một buổi gia yến, cho nên trong phòng ngoại trừ hai tỳ nữ thêm món rót rượu cũng chỉ còn Tấn vương, Thái hậu, Trịnh Phàm và Kiếm Thánh. ͏ ͏ ͏
Sau một lượt chào hỏi, mọi người cùng an toạ. ͏ ͏ ͏
Vừa mới ngồi xuống, chủ nhà chưa kịp mở miệng nói lời khách sáo, Kiếm Thánh đã tự mình bưng chén rượu lên, nhìn về phía Ngu Từ Minh. ͏ ͏ ͏
Ngu Từ Minh sửng sốt một chút, gật đầu, cũng cầm chén rượu của mình, hắn chưa kịp đứng lên, Kiếm Thánh đã uống một hơi cạn sạch. ͏ ͏ ͏
Ngay sau đó hắn đặt chén rượu xuống, rời khỏi bàn, đi ra bên ngoài. ͏ ͏ ͏
Hắn đến chỉ là muốn nhìn lại hoàng đế Tấn nhân, chí tôn của Ngu thị hắn năm xưa, nhìn một cái là được rồi. ͏ ͏ ͏
Ngồi xuống hàn huyên? ͏ ͏ ͏
Hỏi thăm an ủi nhau? ͏ ͏ ͏
Cùng nói về tình cảm quê hương? ͏ ͏ ͏
Không cần phải vậy, cũng không có ý nghĩa gì. ͏ ͏ ͏
Ngu Từ Minh có chút lúng túng cười cười, nói với Trịnh Hầu gia: ͏ ͏ ͏
-͏ Xin Hầu gia thứ tội, lần trước Hầu gia đến đây, cô vì phải nghiêm giữ tổ miếu, không thể ra gặp, mong Hầu gia khoan dung. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm xua xua tay, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Vương gia nói như vậy là khách khí rồi. ͏ ͏ ͏
Hai người mỗi người uống một chén rượu. ͏ ͏ ͏
Sau đó, chính là một loạt những lời khách sáo cực kì vô vị. ͏ ͏ ͏
Tấn vương biểu đạt sự quan tâm đối với con dân và cố thổ Tấn địa, Trịnh Hầu gia thì thể hiện mình đương nhiên sẽ bảo vệ lãnh thổ, ổn định dân chúng, xin Tấn vương yên tâm. ͏ ͏ ͏
Tấn thái hậu ở bên cạnh cười bồi, đeo biển hiệu phụ huynh. ͏ ͏ ͏
Thời điểm Trịnh Phàm cảm thấy buổi gia yến này đang càng ngày càng vô vị, Ngu Từ Minh đứng dậy, đi tới cửa sảnh, nói với Kiếm Thánh đứng bên ngoài đón gió: ͏ ͏ ͏
-͏ Ở chỗ ta có linh vị và một số di vật của hắn. ͏ ͏ ͏
Hắn tất nhiên là chỉ đệ đệ của Kiếm Thánh. ͏ ͏ ͏
Nhớ lúc trước, đệ đệ Kiếm Thánh thân là đại tướng thống binh Tấn Quốc kinh kỳ, quan hệ với hoàng đế Ngu Từ Minh này, có thể nói là vô cùng tốt. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thánh gật đầu. ͏ ͏ ͏
-͏ Mời. ͏ ͏ ͏
Ngu Từ Minh dẫn Kiếm Thánh đi sang biệt viện. ͏ ͏ ͏
Sau đó phòng lớn bên này, chỉ còn dư lại Trịnh Phàm cùng thái hậu và hai tỳ nữ. ͏ ͏ ͏
-͏ Đi bưng canh lên. ͏ ͏ ͏
-͏ Vâng, thái hậu. ͏ ͏ ͏
-͏ Xuống giục nhà bếp làm điểm tâm đi. ͏ ͏ ͏
-͏ Vâng, thái hậu. ͏ ͏ ͏
Được lắm, hai tỳ nữ cũng bị đuổi ra rồi. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm không khỏi có chút buồn cười, hai mẹ con nhà này đang muốn chơi trò gì đây? ͏ ͏ ͏
Tuy nói lúc ở nhà, Trịnh Hầu gia thích nghe Như Khanh gọi mình là thúc thúc, tuy nói hắn quả thực cũng rất vừa lòng với nhan sắc của Tấn thái hậu, hơn nữa, song phương còn có quan hệ trao tặng “giác tiên sinh”, càng tăng thêm một chút ám muội. ͏ ͏ ͏
Nhưng Trịnh Phàm cũng không phải loại người thích chơi trò cưỡng ép, hơn nữa còn là trong nhà người ta. ͏ ͏ ͏
Con trai của người ta ở ngay cách đó không xa, đương nhiên, con trai của người ta có lẽ còn đồng ý thậm chí cố tình thúc đẩy cũng chưa biết chừng. ͏ ͏ ͏
Chẳng qua, Trịnh Hầu gia dù sao cũng không phải Đổng Trác, huống hồ lúc này binh mã Tấn đông Hầu phủ của hắn cũng đi vào kinh, chưa đến lúc hắn bừa bãi làm càn. ͏ ͏ ͏
Tấn thái hậu đứng dậy. ͏ ͏ ͏
Tấn thái hậu cầm bình rượu lên. ͏ ͏ ͏
Tấn thái hậu cắn môi. ͏ ͏ ͏
Tấn thái hậu chủ động đi tới. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm giơ tay lên, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Ngồi xuống đi. ͏ ͏ ͏
Thái hậu ngồi xuống, như trút được gánh nặng. ͏ ͏ ͏
-͏ Từ Minh không biết. ͏ ͏ ͏
-͏ Không biết cái gì? ͏ ͏ ͏
-͏ Trước mắt nơi này không có cơ sở ngầm. ͏ ͏ ͏
Thái hậu nói. ͏ ͏ ͏
Dù sao Tấn vương đã ở đây một thời gian dài, người bên cạnh cũng rút đi ít nhiều. Thứ hai, Mật điệp tư bên kia thấy Tấn vương phủ ngoan ngoãn như vậy, khả năng đã buông lỏng quản lý một chút. ͏ ͏ ͏
Nhưng Trịnh Phàm vẫn lấy từ trong ngực áo ra một khối đá màu đỏ để lên bàn, ngón tay gõ gõ ở phía trên. ͏ ͏ ͏
Người mù không có mặt, đành dựa vào nhi tử nghe ngóng, đề phòng tai vách mạch rừng. ͏ ͏ ͏
Ma Hoàn run lên, sau đó ổn định lại. ͏ ͏ ͏
-͏ Rốt cuộc ngài muốn nói gì? ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm hỏi. ͏ ͏ ͏
-͏ Ta đã nói với Từ Minh, cho nên Từ Minh biết ta ở lại chào hỏi Hầu gia ngài mấy câu, nhưng không rõ ngươi ta... ͏ ͏ ͏
-͏ Ngươi và ta làm sao? ͏ ͏ ͏
-͏ Ngươi và ta... ͏ ͏ ͏
-͏ Ngươi và ta? ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm chỉ chỉ mình, lại chỉ chỉ thái hậu: ͏ ͏ ͏
-͏ Ngươi ta có quan hệ? ͏ ͏ ͏
-͏ Không, không phải, chỉ là, chỉ là... ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm tuyệt đối không cho rằng hắn gặp mặt vị thái hậu này ở hoàng cung kinh kỳ một lần, trước đó lúc vào kinh gặp lại lần nữa, mới hai lần đã làm vị thái hậu này tình sâu nghĩa nặng với hắn. ͏ ͏ ͏
Cho nên nàng cố ý kìm chế ngượng ngùng, buông xuống sự đoan trang của Thái hậu, bỏ ra tiền vốn lớn như vậy vì hắn, chắc chắn là có việc muốn xin xỏ. ͏ ͏ ͏
Chỉ là, Thái hậu làm như vậy, vẫn có chút hơi quá mức miễn cưỡng. ͏ ͏ ͏
Có lẽ ở trong mắt con trai nàng, hắn đẩy Kiếm Thánh đi, tiện thể hấp dẫn theo một số cơ sở ngầm trong phủ, tạo cho mẫu hậu của mình cùng với Bình Tây Hầu cơ hội mật đàm, nhưng hắn không biết một điều, giữa mẫu hậu hắn và Bình Tây Hầu, còn có “giác tiên sinh” dây dưa. ͏ ͏ ͏
Giữa nam và nữ, nhắc tới chuyện ấy, hoặc là sẽ rất xấu hổ, hoặc là một chút cũng không xấu hổ. ͏ ͏ ͏
-͏ Ngài đừng nói ra, để ta đoán xem. ͏ ͏ ͏
Thái hậu gật đầu. ͏ ͏ ͏
-͏ Chọn phe? ͏ ͏ ͏
Lúc này, ánh mắt Thái hậu sáng ngời. ͏ ͏ ͏
-͏ Ha ha ha, ha ha ha ha ha... ͏ ͏ ͏