Nghi thức tiến hành đến một nửa, Đại hoàng tử giao ra bội đao cùng lệnh thư. Đây là một kiểu chuyển giao quân quyền cho Binh bộ mang ý nghĩa tượng trưng.
Bình Tây Hầu còn nhiều lần giả truyền vương lệnh điều binh, thực sự chứng minh, thứ đồ vật như “Hổ phù” này, khi thân phận của người điều binh cao đến một mức độ nào đó, thật ra có hay không có không khác nhau lắm nữa.
Bên này quy trình nghi thức đã sắp hoàn thành, đội ngũ bách tính vây xem bị đẩy mở ra một lối đi, Bình Tây Hầu người mặc huyền giáp cưỡi Tỳ Hưu, dưới sự bảo hộ của thân vệ tự mình ra khỏi thành nghênh đón An Đông Hầu.
Cấm quân duy trì trật tự bốn phía cùng với dân chúng, tất cả cùng kêu lên hoan hô.
Cảm giác này giống hệt như dưới Nam Vọng thành năm đó, lúc đại quân của Trấn Bắc Hầu Tĩnh Nam Hầu xuôi Nam.
Hai vị quân công hầu thế hệ trẻ tuổi của Đại Yến đứng cạnh nhau, hơn nữa còn có thể biểu hiện ra vẻ “thân mật không giả tạo”, đối với Yến nhân mà nói, đúng là một hình ảnh cực kỳ tốt đẹp.
Cơ Vô Cương cũng hơi kinh ngạc, kinh ngạc vì Trịnh Phàm lại đích thân ra ngoài thành đón hắn.
Theo lý thuyết, hắn là hoàng tử, thân phận quả thực cao quý, nhưng hắn, người hoàng tử này, đã sớm bị loại bỏ khỏi danh sách đoạt đích danh sách.
Hắn cũng rõ ràng, dân chúng đứng xem bốn phía, vừa nãy hoan hô trợ uy cho mình như vậy, nhưng nếu có một ngày hắn dám hy vọng xa vời với toà long ỷ kia, những người này lập tức sẽ trở thành những người đầu tiên căm phẫn sục sôi bao vây xông lên, hận không thể ăn tươi nuốt sống máu thịt của hắn.
Cái phụ hoàng muốn, triều đình muốn, bách tính muốn, là một tướng lĩnh thực quyền họ Cơ, là một đại tướng người nhà họ Cơ tự mình dẫn binh.
Có một số việc, nếu đã làm thì không có đường quay đầu lại nữa.
Đây không phải quyền lực phân tranh, cũng không phải đảng tranh phe phái đấu võ, thuần túy là nếu như hắn muốn làm hoàng đế, đó sẽ là sự khinh nhờn lớn nhất với những anh linh chết trận suốt hơn 800 năm chém giết cùng man tử.
Luận tước vị đều là quân công hầu, nhưng bản thân Cơ Vô Cương cũng hiểu được, tước quân công hầu của hắn rõ ràng không chắc chắn bằng của đối phương.
Cho nên, Trịnh Phàm tới đón tiếp hắn là cho hắn thể diện.
Hai vị Hầu gia đều cưỡi Tỳ Hưu.
Tỳ Hưu dưới thân Trịnh Hầu gia rốt cuộc nhìn thấy kẻ ngang hàng, theo bản năng lại muốn khoe khoang bộ giáp của mình nhưng bị Trịnh Hầu gia đưa tay dùng sức túm lông bờm một cái, lúc này mới có chút oan ức ngoan ngoãn lại.
Xung quanh đều là quan viên Lễ bộ, còn có mấy người của Binh bộ.
Bọn họ nhìn thấy Bình Tây Hầu chủ động “giục ngựa” đi qua, sau đó giơ giơ nắm đấm với Đại hoàng tử.
Lập tức, mọi người đều sửng sốt, đây là khiêu khích sao?
Đại hoàng tử cũng sửng sốt một chút, nhưng rất nhanh đã hiểu ra, cũng giơ nắm đấm lên, cụng tay với Trịnh Phàm.
Tiếp đó, song phương cùng đấm một quyền lên ngực giáp trụ của đối phương rồi nhìn nhau cười to.
- Không ngờ rằng ngươi lại đến đón ta.
Cơ Vô Cương nói.
- Dù sao cũng coi như quen biết đã lâu.
Quan hệ trong quá khứ làm gì được hoà hợp như bây giờ.
Lúc đó Đại hoàng tử bởi đại quân Đông chinh lần thứ nhất chiến bại, bị Tĩnh Nam Vương đạp cho một cước ngã lăn trước mặt mọi người, sau đó ném vào trong Thịnh Lạc quân lập công chuộc tội, bị Trịnh Phàm sắp xếp đến thám mã đội của Kim Thuật Khả.
Nhưng sau đó, qua vụ việc thủ giữ Tuyết Hải Quan, đại quân mười mấy vạn dã nhân nhập quan bị đóng cửa đánh cho một trận ra trò, khúc mắc giữa hai người cũng biến mất.
Đại hoàng tử cũng từ lúc đó trở đi chuẩn bị đứng sau lưng Cơ lão Lục, hắn muốn có cơ hội lĩnh binh một lần nữa.
Trịnh Hầu gia thì lại ưng ý đồ cưới của Đại hoàng tử, trên thực tế, Kha Nham bộ chính là đồ cưới Man tộc dâng lên, một bộ lạc cứng đầu không chịu nghe lời bị vương đình Man tộc chướng mắt.
Quan hệ chặt chẽ nhất là quan hệ thoả mãn nhu cầu mỗi bên.
Thăng hoa thêm một hồi, trở thành như hiện tại.
- Bệ hạ có khẩu dụ.
Một hồng bào đại thái giám đến đây tuyên chỉ.
Bởi Trịnh Phàm cùng Đại hoàng tử đều mặc giáp cưỡi ngựa, cho nên dựa theo lễ nghi Đại Yến, có thể không cần xuống ngựa quỳ tiếp.
- An Đông Hầu Cơ Vô Cương ở bên ngoài chinh chiến mỏi mệt, trước tiên về phủ nghỉ ngơi, buổi tối vào cung dự tiệc.
- Nhi thần tuân chỉ!
Sau đó thái giám tuyên chỉ lại nói mấy câu cát tường.
Trịnh Hầu gia thuận tay móc từ bên yên ngựa Tỳ Hưu ra một nén bạc, đưa cho Cơ Vô Cương.
Cơ Vô Cương nhận lấy, khom lưng từ trên Tỳ Hưu đưa cho vị hồng bào đại thái giám đó.
Theo lý thuyết, tư kết nội hoạn là tối kị.
Dù sao không phải ai cũng có thể làm được như Cơ lão Lục, tưới mát vạn vật không nghe tiếng.
Nhưng trước mắt cũng đã có hàng trăm cặp mắt đổ dồn vào, cứ như vậy ném bạc thưởng qua, thực ra lại giống đòi tiền thưởng.