Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1678: NGƯƠI THEO BÊN NÀO

Đã làm tới vị trí hồng bào đại thái giám, tự nhiên không thiếu một nén bạc này, nhưng vị công công họ Khúc vẫn kích động bái tạ, tư thái buồn cười của hắn dẫn đến không ít bách tính vây xem bốn phía cười ha hả.

Khúc công công lại không phiền, thậm chí còn cố ý làm cho tư thái của mình khoa trương thêm một chút, chọc cho không ít các quan viên xung quanh cũng tủm tỉm cười.

Sau đó, nghi thức kết thúc.

Trịnh Phàm cùng Đại hoàng tử dưới sự hộ tống của thân vệ hai bên, trở lại vương phủ của hắn trong kinh thành.

Hai người vào cửa vương phủ rồi xuống Tỳ Hưu, trước mắt, công chúa Man tộc đã dẫn gia quyến quỳ rạp dưới đất nghênh đón gia chủ trở về.

Trịnh Hầu gia ở bên cạnh nhìn nhà người ta cửu biệt trùng phùng, tay bắt mặt mừng.

Sau đó, công chúa Man tộc đặc biệt đi tới trước mặt Trịnh Phàm, nói lời cảm ơn với Trịnh Phàm.

Thành thực, trên người công chúa quả thật có một loại đặc chất hào hiệp.

Đương nhiên là phải ở lại dùng cơm, nhưng trước khi ăn cơm, Đại hoàng tử cùng Trịnh Phàm tới thiên phòng uống trà.

Vừa mới ngồi xuống, phần lớn hạ nhân lui ra rồi, Đại hoàng tử lập tức không nhịn được hỏi thê tử của mình:

- Truyền Thực đâu?

Truyền Thực, Cơ Truyền Thực, là tên con trai của Cơ Vô Cương.

- Mấy ngày trước đây được Phụng Tân phu nhân phái người đến đón về trong phủ, nói là tìm một bạn chơi với Truyền Nghiệp.

Công chúa nói.

Nghe thấy con trai của mình được đón qua chỗ Phụng Tân phu nhân, sắc mặt Cơ Vô Cương hòa hoãn lại.

Phụng Tân phu nhân là nhũ mẫu của phụ hoàng, Cơ Vô Cương nàng gặp được cũng phải hành lễ gọi một tiếng nãi nãi.

Hơn nữa, mấy đứa nhỏ chơi với nhau từ khi còn bé mới dễ dàng nảy sinh tình cảm, bạn thân các thứ tạo thành như thế đấy.

Với Thiên gia mà nói, cái gọi là huyết mạch thân tộc, thực chất... cũng kiểu kiểu vậy.

Giao tình chơi với nhau từ nhỏ đến lớn được coi trọng hơn.

Huống chi, Cơ Truyền Nghiệp là hoàng trưởng tôn của phụ hoàng, là đích tử của Lục đệ hắn.

Trịnh Hầu gia ngồi ở bên cạnh uống trà, Cơ Vô Cương ý bảo vợ mình dẫn nha hoàn lui xuống, lúc này mới nhìn về phía Trịnh Phàm, nói:

- Trịnh huynh ở Tấn đông có khỏe không?

Trịnh Phàm gật đầu, đáp:

- Ngày ngày gác thịt dê nướng trên Tuyết Nguyên, nấu cá tươi từ Vọng Giang, pha lá trà Sở địa, cuộc sống khá là thoải mái.

Cơ Vô Cương gật đầu, nói:

- Trịnh huynh thật không dễ dàng.

- Điện hạ, cái này ta thật sự không nói mát đâu.

- Phải, ta biết, nhưng nói một lời thật lòng, ta ở Nam Vọng thành, cho dù đại quân Càn nhân tập hợp ở Tam Biên, năm ngoái còn điều Tổ Trúc Minh đến, nhưng Càn nhân chung quy là Càn nhân.

Khinh bỉ rất rõ ràng, Càn nhân ở thứ bậc thấp nhất.

Cơ Vô Cương hiểu được lý do vì sao quân công hầu tước của mình lại có chỗ vô ích, đó cũng là bởi chỉ giết được Đô đốc Tam Biên của Càn nhân.

- Đều là thủ biên vì quốc gia thôi, thực ra cục diện trước mắt vẫn rất ổn, Sở nhân cùng Càn nhân tranh chấp ở chỗ giao giới phía Nam của bọn họ, tứ phương cơ bản đều bị chúng ta đánh phục rồi, có thể nghỉ ngơi một lát thật sự.

Chuyện bệ hạ, Nam vương, Bắc vương dự định dụng binh với Man tộc, Trịnh Phàm tạm thời không có ý định nói cho Cơ Vô Cương.

Hơn nữa, nói ở đây cũng không thích hợp, cứ như đang khích bác quan hệ phu thê nhà người ta vậy.

Sau một lượt hàn huyên đơn giản, Cơ Vô Cương trước một bước tiến vào đề tài chính, mở miệng nói:

- Trịnh huynh, về việc lần này, huynh thấy thế nào?

Trịnh Phàm trái lại không cười ha hả quanh co, mà trực tiếp nói:

- Ta đứng về phía Lục điện hạ.

Cơ Vô Cương nghe vậy có chút bất ngờ, nói:

- Vì sao?

- Đại điện hạ, câu này ngài hỏi ra nghe khá là thú vị đấy, ta đây không phải đã tỏ rõ là tướng tài số một của Lục gia đảng, được công nhận trong mắt người đời sao?

- Trịnh huynh, chúng ta làm người quang minh chính đại, không nói chuyện mờ ám...

- Đại điện hạ, con người ta vốn là như vậy, ai từng tốt với ta, ai từng giúp ta, ta sẽ ghi nhớ ân tình của người đó, sẽ hồi đáp lại. Ta cho rằng, làm người ấy mà, đương nhiên nên như vậy. Năm đó nếu không nhờ Lục điện hạ nâng đỡ, ta ở Thúy Liễu bảo cũng chẳng có tư cách đi kiếm quân công.

Trịnh Hầu gia nói nghe rất thành khẩn, còn rất cảm động, suýt chút nữa thì chính hắn cũng tin.

Nhưng Cơ Vô Cương mặc dù là một hoàng tử võ tướng, nhưng không có nghĩa là hắn không có đầu óc chính trị.

Trên thực tế, sau khi chiến bại trong trận Vọng Giang lần trước, cuối cùng hắn lựa chọn giúp Trịnh Phàm, thậm chí không tiếc dâng ra của hồi môn của vợ mình, vốn dĩ là bởi muốn đặt nền móng chuẩn bị cho triều đình mới ngày sau.

Sự thực chứng minh hắn đã thắng cược, dưới một loạt sắp xếp và phát động của Cơ lão Lục, soái tướng đã từng chiến bại này, lần thứ hai có cơ hội đến Nam Vọng thành đối phó Càn nhân, hơn nữa kết hợp với sự cộng tác của Hứa Văn Tổ, chiến công lũ lượt, cuối cùng phong hầu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!