Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1679: THẦN TƯỢNG

Cơ Vô Cương rõ ràng, đến cấp bậc như Trịnh Phàm rồi, hoàn toàn có thể bàng quan, không cần thiết phải lọt mình vào bên trong.

Chẳng lẽ, Trịnh Phàm hắn hiện tại đã vội vàng muốn dựa vào công lao thờ chủ để phong vương ư?

- Được rồi, Trịnh huynh thực sự là tính tình ngay thẳng.

- Điện hạ ngài thì sao?

Đại hoàng tử cười nói:

- Chuyện ta ủng hộ Lục đệ căn bản không phải là bí mật gì nữa rồi.

Ai chống đỡ ai, ai đứng về phe ai, xưa nay không phải chờ coi ngươi hô hào cái gì, mà là xem xem động thái song hành thực tế giữa hai bên như thế nào.

Thời điểm đại hoàng tử phục khởi, rõ ràng là nhờ người của Lục gia đảng hỗ trợ thúc đẩy, điều này thực chất so với hô mười ngàn câu khẩu hiệu còn hữu dụng hơn.

Kiểu “sâu xa” như Hứa Văn Tổ kia, trong thực tế rất ít có.

Cơ Vô Cương đặt chén trà xuống, nói:

- Kỳ thực chuyện chúng ta có thể làm cũng không nhiều, nhiều nhất chính là khi đại cục đã định hoặc là sơ định, quỳ xuống đầu tiên. Trước lúc đó, chúng ta thật sự muốn làm gì, trái lại dễ dàng dẫn đến phản tác dụng.

- Điện hạ nói đúng lắm.

Trịnh Phàm gật gù.

Đương nhiên, nguyên nhân chủ yếu nhất vẫn là bởi ở phía trên bọn họ còn có hai vương Nam Bắc.

Nếu như lúc này đóng quân ngoài kinh thành không phải Trấn Bắc quân, cũng không phải mười ngàn Tĩnh Nam Quân do Tĩnh Nam Vương dẫn từ Lịch Thiên thành đến, mà là mấy vạn Tấn đông quân, thế thì tối hôm qua Cơ lão Lục đại khái sẽ dứt khoát ôm đùi hắn, khóc lóc kêu nếu hắn không đồng ý thì không cho hắn đi rồi.

Về phần phiên trấn lớn mạnh, ảnh hưởng đến quyền uy của trung khu gì đó, những thứ này để sau rồi nói, Cơ lão Lục và Trịnh Phàm đều làm người vô cùng thực tế, không có gì sánh bằng hạnh phúc bền vững.

- Hai vị vương gia có thái độ như thế nào về việc lập quốc trụ?

Cơ Vô Cương hỏi.

- Hai vị vương gia tạm thời chưa có thái độ gì.

Trịnh Phàm nhún vai một cái:

- Bọn họ chỉ muốn xem một màn náo nhiệt.

- Náo nhiệt?

Cơ Vô Cương có vẻ không thể hiểu nổi, khả năng là bởi hắn trở về muộn, không được trải nghiệm nghi thức quỳ trong tiệm vịt quay kia, cho nên nhận thức về cục diện còn chưa đủ sâu sắc.

- Hai vị vương gia gạt bỏ tiểu Thất đầu tiên, nói là không muốn chứng kiến Đại Yến chủ nhỏ quốc nghi.

- Tiểu Thất...

Cơ Vô Cương lắc đầu:

- Tiểu Thất, không có khả năng lắm.

Những hoàng tử khác đâu có phải là không ưu tú, sao có thể chọn người nhỏ nhất cơ chứ.

- Mặt khác, ý tứ của hai vị vương gia đại khái là chọn một người, một người khác phải chết, đỡ cho mai sau thêm phiền phức.

Cơ Vô Cương nhíu nhíu mày, mở miệng nói;

- Trái lại cũng rất phù hợp với tính cách của hai vị vương gia và phụ hoàng, lúc bọn họ còn tại thế đã chọc thủng tất cả nhiễu loạn cần chọc thủng, để khỏi cho người sau sai lầm.

- Phải đấy, dù sao chỉ cần bọn họ còn tại thế, coi như nhiễu loạn lớn hơn nữa cũng không ảnh hưởng tới gốc rễ của Đại Yến.

Lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng động, còn có tiếng cười cười nói nói của trẻ nhỏ.

- Phụ thân, phụ thân!

Rất nhanh, một nhóc mập chạy bước nhỏ tới, làn da nhóc mập này có hơi đen, nhưng trên ngũ quan có thể nhận thấy đúng là khắc ra từ cùng một khuôn với Đại hoàng tử.

Cơ Vô Cương lập tức rời ghế, bế con trai lên.

Lúc này, Hà Tư Tư cũng đi tới, trước tiên hành lễ với Cơ Vô Cương.

Cơ Vô Cương ôm con trai, gật gật đầu, hắn là đại ca, nhận lễ của đệ muội là chuyện bình thường. Đương nhiên, chờ đến khi đệ muội trở thành hoàng hậu thì không thể nữa rồi.

Ngay sau đó, Hà Tư Tư chào hỏi Trịnh Phàm.

Trịnh Phàm để ý thấy ở bên cạnh Hà Tư Tư còn có một bé trai đang mở to mắt vô cùng hiếu kỳ nhìn Trịnh Phàm.

Hà Tư Tư kéo tay con trai mình, nói:

- Nhìn xem, đây chính là Bình Tây Hầu gia, đại anh hùng mà con thích đóng vai nhất lúc chơi trò chơi đấy.

Đứa bé này đương nhiên chính là con trưởng của Cơ lão Lục, trưởng tôn của Cơ gia đời hiện tại, Cơ Truyền Nghiệp.

- Trịnh huynh đệ, cũng không biết tại sao, đứa nhỏ này bình thường chuyên gia tác phong Tiểu Bá Vương, hôm nay nhìn thấy ngươi lại có vẻ ngại ngùng rồi.

- Trẻ con mà, không phải đều như vậy sao.

Trịnh Phàm cúi người xuống, bế Cơ Truyền Nghiệp lên.

- Ngài... là Bình Tây Hầu gia?

- Phải, ta chính là Bình Tây Hầu, Trịnh Phàm.

Cơ Truyền Nghiệp mang biểu cảm của người hâm mộ nhìn thấy thần tượng, cười tươi roi rói.

Ha ha, tên Cơ lão Lục kia tối hôm qua lại không dám nói với mình, người con trai hắn sùng bái nhất chính là lão tử!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!