-͏ Cố ý, để cho đối phương thấy điểm yếu, hòng làm tê liệt đối phương. ͏ ͏ ͏
Cơ Thành Quyết nâng chung trà lên, uống một ngụm, tiếp tục nói,
-͏ Một ít khoản thu của Bộ Hộ lần trước, nhìn thì như không có vấn đề gì, áp giải thuế ruộng cùng quân nhu của Bắc Phong quận, thoạt nhìn hết sức bình thường, nhưng trên một vài nguyên liệu lại nhiều ra một ít. Không quá thu hút, lại có mùi khá khác lạ. ͏ ͏ ͏
Bảo dưỡng binh khí, bảo dưỡng dây cung, phòng hộ sương giá cho sĩ tốt, thật ra Bắc Phong quận không thiếu dầu trơn, nhưng cần phải nhập một ít vật liệu khác mới có thể đem dầu trơn điều chế thành thuốc mỡ, giúp sĩ tốt trong mùa Đông lạnh lẽo mùa Hạ khô nóng... tránh bị nứt nẻ da thịt. ͏ ͏ ͏
Những chi tiết tương tự thế này có không ít. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa, Tôn Hữu Đạo là đoán được như thế nào? ͏ ͏ ͏
Rốt cuộc vẫn là một đế vương rắp tâm. ͏ ͏ ͏
Không có lý nào Tôn Hữu Đạo có thể đoán được, mà Cơ Thành Quyết thân là giun đũa trong bụng Yến Hoàng lại không phát hiện ra. ͏ ͏ ͏
Mang theo mục đích đặc biệt đi tìm chứng cứ để chứng minh suy đoán của mình, có rất nhiều nơi có thể tìm được dấu vết để lại mà điều tra. ͏ ͏ ͏
Cơ Thành Quyết lấy ra một lọ “Tỉnh thần lộ”, đổ ra một chút, bôi lên vị trí giữa mày. ͏ ͏ ͏
Lúc này, phía dưới án thư truyền đến tiếng “cốc cốc”. ͏ ͏ ͏
Trương công công lập tức tiến lên, đi đến bên cạnh án thư. ͏ ͏ ͏
Ngay sau đó, phía dưới giá bút mở ra một lỗ hổng, một tờ giấy ở bên trong được đưa ra ngoài. ͏ ͏ ͏
Trương công công cầm lấy tờ giấy, mở ra, trong đó viết:
“Thất hoàng tử bị bệ hạ an bài ở Dưỡng Tâm Điện hầu bệnh.”
Cơ Thành Quyết nghe vậy, gật gật đầu, cười nói:
-͏ Hiện tại chắc là Thục phi đang cao hứng đến mức bò lên trên giường hết khóc lại cười nhỉ? ͏ ͏ ͏
Cơ Thành Quyết chỉ nói một câu vui đùa thôi, nhưng hắn đoán đúng rồi. ͏ ͏ ͏
Điều này không phải là ăn may, mà có nghĩa là, hắn thân là một vị hoàng tử lại có thể hiểu rõ tập tính và tính cách của vị Thục phi kia. ͏ ͏ ͏
Chỉ khi ngươi thật sự quen thuộc và hiểu rõ một người, người đó ở trước mặt ngươi không có bất kì bí mật nào, lúc ấy ngươi mới có thể thuận miệng liền đoán ra được phản ứng của người đó. ͏ ͏ ͏
Trương công công mở miệng nói:
-͏ Chủ tử, nô tài cũng không biết bà ta là như thế nào, nếu đổi lại là trước đây, bà ta phải càng cảm thấy sợ hãi mới đúng chứ? ͏ ͏ ͏
-͏ Là nên sợ, có bài học của Minh Qúy Phi trước đó, sao bà ta có thể không sợ hãi? Bà ta sợ hãi rất lâu, cuộc sống lo lắng hãi hùng trông gà hóa cuốc tra tấn người ta cực kỳ lợi hại, thình lình xảy ra một chuyện kinh hỉ đan xen, sau khi kinh một hồi, chỉ còn hỉ sót lại. ͏ ͏ ͏
Lại kết hợp với màn hộc máu trong yến hội kia của phụ hoàng, sẽ cho bà ta một loại cảm giác... Khổ tận cam lai, trời đã sáng. ͏ ͏ ͏
Cơ lão Lục duỗi tay sờ sờ giá bút chính mình. ͏ ͏ ͏
Kỳ thật, phương phức truyền lại tin tức hoàn toàn không cần phức tạp như vậy. ͏ ͏ ͏
Nhưng đúng là bởi vì lúc trước họ Trịnh có nói qua, hắn thích cái loại cảm giác người ngồi ở chỗ này, tin tức thông qua ống dẫn được truyền ra ngoài, sẽ làm người ta cảm thấy rất có phong cách. ͏ ͏ ͏
Cơ Thành Quyết chê cười hắn đó là cởi quần đánh rắm, ngay cả cửa thư phòng nhà mình cũng không thể gõ cửa mà vào, còn muốn đào địa đạo phía dưới? ͏ ͏ ͏
Vương phủ là do đích thân Cơ Thành Quyết sàng lọc hết lần này đến lần khác, đã sớm an toàn từ lâu. ͏ ͏ ͏
Nhưng Cơ Thành Quyết vẫn chọn làm theo cách mà họ Trịnh nói, làm một cái ống đồng như vậy. ͏ ͏ ͏
Rõ ràng có thể đẩy cửa ra, đưa tới giấy viết thư, lại cố tình muốn phiền hà rắc rối thế này. ͏ ͏ ͏
Có thể, cởi quần đánh rắm mới là một thái độ sống đúng đắn? ͏ ͏ ͏
Lúc này, phía dưới án thư lại truyền đến tiếng “cốc cốc”. ͏ ͏ ͏
Rồi sau đó, cũng y như lúc trước, một lá thư từ trong lỗ hỗng phía dưới giá bút được đưa ra ngoài. ͏ ͏ ͏
Trương công công tiến lên lật xem, bẩm báo:
-͏ Chủ tử, bệ hạ bảo Tứ điện hạ suất quân nhập trú trong cung, làm phòng ngự trong cung. ͏ ͏ ͏
Cơ Thành Quyết duỗi tay, cầm lấy một viên xí muội trong cái đĩa trên bàn, đưa vào trong miệng, sau đó cười nói:
-͏ Chắc lão Tứ bị dọa nằm liệt trên mặt đất rồi. ͏ ͏ ͏
“Cốc cốc...”
Lại thêm một phong thư được đưa ra ngoài. ͏ ͏ ͏
Trương công công cầm lấy thư, nhìn thoáng qua, bẩm báo lên:
-͏ Tứ điện hạ thu được ý chỉ phòng ngự trong cung, bị dọa nằm liệt trên mặt đất. ͏ ͏ ͏
-͏ Ha hả a, ha ha ha ha a... ͏ ͏ ͏
Cơ Thành Quyết nở nụ cười. ͏ ͏ ͏
Hai tin tình báo này đều không phải do cùng một người đưa tới, mà là hai người ở trong khoảng thời gian ngắn với tốc độ thả bằng nhau, kẻ trước người sau đưa thư đến đây. ͏ ͏ ͏
Người thứ nhất, hẳn là kẻ bên cạnh Khúc công công, chí ít cũng là tâm phúc của Khúc công công, mà có khi Khúc công công cũng biết đối phương là người của hắn nhưng vẫn lựa chọn cam chịu. ͏ ͏ ͏