Hoạn quan đại nội, còn là hồng bào thái giám, kẻ đạt tới vị trí kia ai mà chẳng thành tinh. Đều là người làm tâm phúc kẻ này, dẫm ngược lại kẻ khác thượng vị, há có thể dễ bị đắn đo? ͏ ͏ ͏
Luận toàn bộ Đại Nội, hoạn quan rồi thượng quan linh tinh các loại, lão Lục tuyệt đối có quan hệ tốt nhất trong các vị hoàng tử. ͏ ͏ ͏
Nhưng hắn không phải là người tạo ra mối quan hệ đó, hắn chỉ là kẻ giữ gìn mối quan hệ, mà người thực sự tạo ra nó chính là mẫu thân hắn. ͏ ͏ ͏
Phải biết rằng, hiện tại có thể ở trong Đại Nội làm lên đại thái giám hồng bài, trong mười kẻ thì hết tám thời trẻ đã từng làm trong Đông Cung hoặc Vương phủ. ͏ ͏ ͏
Ở thời điểm khi mà bọn họ vẫn là tiểu hoạn quan trẻ tuổi, khi mà bọn họ vẫn luôn nơm nớp lo sợ cẩn thận tứ bề... ͏ ͏ ͏
Khi mà bọn họ dễ bị cảm động nhất, dễ bị cảm hóa nhất... ͏ ͏ ͏
Chính là nữ nhân kia... ͏ ͏ ͏
Nữ nhân kia đã dùng tài lực, không, cũng không phải là tài lực, không chỉ là đưa tiền, mà còn cho một vài thứ khác càng khiến người ta dễ dàng cảm động hơn tiền tài, tiền tài chỉ là chất phụ gia. ͏ ͏ ͏
Nữ nhân kia, vào lúc đó, nàng đã vì nhi tử của mình thiết lập những mối giao hảo cực tốt. ͏ ͏ ͏
Cuộc sống trong cung là màu xám trắng. ͏ ͏ ͏
Có không ít đại thái giám lúc nghỉ ngơi, hay lúc ngây người nhìn ánh nến sẽ cầm lòng không đậu mà hồi tưởng mội vài hình ảnh ấm áp từng có trong cả cuộc đời của mình, đây cũng là chuyện hết sức thường tình, có ai lại thích đem những việc thống khổ đau thương lôi ra mà suy đi ngẫm lại đâu? ͏ ͏ ͏
Mà cái loại hình ảnh ấm áp này, tất nhiên sẽ là hình ảnh một nữ nhân cười rộ lên trông thật ấm áp. ͏ ͏ ͏
Một tin tức khác, dĩ nhiên là đến từ người ở bên cạnh Tứ hoàng tử. ͏ ͏ ͏
Có thể thấy được bộ dáng chật vật của Tứ hoàng tử tất nhiên chỉ có thân tín của hắn. ͏ ͏ ͏
-͏ Chủ tử, vì sao bệ hạ bảo Tứ hoàng tử lãnh quân vào cung phòng ngự? Thất hoàng tử cũng thế, bệ hạ làm thế là muốn kéo tất cả hoàng tử vào đấu võ đài với nhau sao? ͏ ͏ ͏
Cơ Thành Quyết lắc đầu, nói:
-͏ Nếu ngày đó ở cửa hàng vịt nướng lão Tứ đã nói sẽ không đi tranh cái vị trí kia, thì hắn vĩnh viễn vô duyên với vị trí đó rồi, ngay cả so với tiểu Thất, lão Tứ cũng không bằng. ͏ ͏ ͏
Cho dù là phụ hoàng hay hai vị vương gia, ai cũng sẽ không cho phép một vị hoàng tử vào thời khắc mấu chốt lại không đảm đương nổi trách nhiệm, tới ngồi vào vị trí chí tôn Đại Yến trong tương lai. ͏ ͏ ͏
Mặc dù tin tức vẫn chưa truyền đến, nhưng ta cảm thấy, hẳn là Nhiễm Mân sắp thăng quan rồi. ͏ ͏ ͏
-͏ Chủ tử, bệ hạ đây là... ͏ ͏ ͏
-͏ Làm cha, cho dù không thương nhi tử, nhưng dẫu sao cũng là cái thứ do chính mình sinh ra mà, ha ha. ͏ ͏ ͏
Cơ Thành Quyết lười nhác duỗi eo, lại lấy thêm một viên xí muội bỏ vào trong miệng. ͏ ͏ ͏
-͏ Đây là sợ ta chó cùng rứt giậu thôi. ͏ ͏ ͏
-͏ Bệ hạ làm thế là vì đề phòng chủ tử ngài? ͏ ͏ ͏
Cơ Thành Quyết hơi nhướng mày lên, đáp:
-͏ Thói quen. ͏ ͏ ͏
Đã sớm... thành thói quen. ͏ ͏ ͏
-͏ Chẳng qua, cô gia chính là muốn hắn tận mắt nhìn thấy, ngày mai lúc đại triều hội diễn ra, cô gia sẽ triệt hạ Thái tử đứng ở trước người hắn như thế nào! ͏ ͏ ͏
Lão gia tử cả đời oanh liệt, nhưng có đôi lúc hắn không thể làm gì được. ͏ ͏ ͏
Hiện tại, là thời điểm mà lão gia tử sợ nhất. ͏ ͏ ͏
Hắn không chỉ muốn khai sáng một cục diện càng tốt hơn, mà hắn còn sẽ thật cẩn thận bảo vệ cục diện không tệ lắm trước mắt thật tốt. ͏ ͏ ͏
Năm đó quân đội của Nam Bắc Nhị Vương nhập kinh, kỳ thật lúc ấy Môn phiệt đã sắp thua, ngoài mạnh trong yếu, lão gia tử hoàn toàn có thể thong dong thu thập, nhưng không, hắn lại muốn đạp ngã Môn phiệt, dọn dẹp sạch sẽ hết một lần. ͏ ͏ ͏
Hiện tại hắn không còn quyết đoán như lúc trước nữa. ͏ ͏ ͏
Thiên tử là phải do trời thu thập! ͏ ͏ ͏
Cơ Thành Quyết lại cầm lấy một khối xí muội, đùa bỡn niết trên đầu ngón tay. ͏ ͏ ͏
-͏ Vừa ra trò hay, đây là lại muốn an bài trong ngoài sao. Trương Bạn Bạn. ͏ ͏ ͏
-͏ Có nô tài. ͏ ͏ ͏
-͏ Thật ra cô gia không hề lo lắng chuyện đai triều hội ngày mai, hiện tại cô gia chỉ muốn biết một việc khác. ͏ ͏ ͏
-͏ Chủ tử ngài cứ phân phó, nô tài sẽ cho người đi tra. ͏ ͏ ͏
Lúc này, một số mạng lưới tình báo đã không còn quan tâm đến việc bị bại lộ hay không, ví dụ như tin tức được truyền đến tối nay, không phải là không thể truyền lại được, mà là truyền quá nhanh sẽ dễ phạm sai lầm và có thể bị lộ. ͏ ͏ ͏
Nhưng điều đó không quan trọng, vì trận chiến quyết định đã đến rồi. ͏ ͏ ͏
Một khi thua, giữ nhiều thứ trong tay liệu có được ích lợi gì? ͏ ͏ ͏
-͏ Cái này thì ngươi không tra được, ngay cả tay chân của chúng ta ở kinh thành cũng không tra ra được, chờ đến khi tra ra được thì cũng không truyền tin về nổi, vì quá xa. ͏ ͏ ͏
Khi đó cục diện trong kinh đã định rồi. ͏ ͏ ͏
-͏ Chủ tử muốn tra cái gì? ͏ ͏ ͏
-͏ Cô gia muốn biết, chờ đến bình minh ngày hôm sau, rốt cuộc Nam Bắc Nhị Vương còn có thể ở trong kinh thành hay không. ͏ ͏ ͏
“...” Trương công công. ͏ ͏ ͏