Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1720: NGỤY CÔNG CÔNG XUẤT HIỆN ͏ ͏ ͏

Hồ lô rượu trong tay Tần đà tử ném về phía trước, hồ lô va chạm với mũi tên. ͏ ͏ ͏

- Ầm! ͏ ͏ ͏

Hồ lô nổ tung, trung hoà. ͏ ͏ ͏

Lập tức, mũi tên thứ hai và thứ ba gia thân. ͏ ͏ ͏

Tay trái Tần đà tử cầm một mũi tên, trong lòng bàn tay, có máu tươi tung toé. ͏ ͏ ͏

Nó không để ý thương thế của mình, thân thể uốn lượn trên không trung, chân sau đạp vào mũi tên khác, đáy giày bị xé rách, miễn cưỡng đá lệch hướng của mũi tên. ͏ ͏ ͏

Rơi xuống đất, lòng bàn tay Tần đà tử đang run rẩy, một chân khác cũng đang run rẩy, vẻ mặt ngơ ngác nhìn chằm chằm cung tiễn thủ đứng trên cao. ͏ ͏ ͏

Vào lúc này, Chu Xương cầm côn tiến lên, bay lên trời, trực tiếp lao về phía cung tiễn thủ kia. ͏ ͏ ͏

Ngô Oánh và Liễu Minh Dương chuẩn bị bọc đánh vu hồi chung quanh, kiên quyết không cho đối phương lấy lại ba mũi tên và cơ hội cùng xuất hiện. ͏ ͏ ͏

Bia ngắm ngay trong phòng, bọn họ phải ngăn cản mũi tên, thực sự là quá bị động! ͏ ͏ ͏

Nhưng mà, Tần đà tử lại hô to: ͏ ͏ ͏

- Chú ý bốn phía! ͏ ͏ ͏

Đối phương thân thủ lưu loát, rõ ràng mang theo cái bóng trong quân, như vậy, như vậy... ͏ ͏ ͏

- Bạch! Bạch! Bạch! ͏ ͏ ͏

Vào lúc này, ͏ ͏ ͏

Một đám sĩ tốt thân giáp trụ sĩ vươn mình trong tường viện, thê đội thứ hai đứng sừng sững trong tường viện và bắt đầu cầm cung nỏ. ͏ ͏ ͏

Cao thủ giang hồ, sợ nhất chính là loại tình cảnh này, bọn họ không sợ nha dịch cũng không sợ cường hào, sợ chính là binh sĩ trật tự ngay ngắn. ͏ ͏ ͏

Đối với cao thủ cung phụng ở đây, còn không phải là kinh khủng nhất, ͏ ͏ ͏

Khủng bố ở chỗ, tất cả mũi tên bắn tới cũng không phải nhắm vào bọn họ, mà là hiên nhà! ͏ ͏ ͏

- Đáng chết! ͏ ͏ ͏

Tần đà tử mắng một tiếng. ͏ ͏ ͏

Bọn họ hiện tại có thể phá vòng vây, hơn nữa xác suất lớn có thể đột phải ra ngoài, nhưng vấn đề là, bọn họ tới nơi này là phải bảo vệ người khác. ͏ ͏ ͏

Bảo vệ mẹ con kia, không bị người ngoài giết chết, đồng thời, cũng phải bảo đảm bảo vệ bọn họ không tự sát. ͏ ͏ ͏

- Làm càn, kinh thành trọng địa, ai dám không binh phù một mình điều binh, tội lỗi đáng chém! ͏ ͏ ͏

Gầm lên giận dữ truyền đến. ͏ ͏ ͏

Sau đó, càng xa xăm, một đám giáp sĩ mang mặt nạ thân mặc giáp màu xanh lao tới thật nhanh, mà càng ở ngoài xa, trên hiên ngoài nhà dân chung quanh Tông nhân phủ, một đám người cầm nỏ trực tiếp bắn chụm. ͏ ͏ ͏

Đám cấm quân căn bản không ngờ tới lúc bọn họ mai phục, vẫn còn có một đám người mai phục sau lưng bọn họ, trong khoảnh khắc bị bắn người đổ ngựa ngã. ͏ ͏ ͏

Tên cung tiễn thủ liên xạ ba mũi tên nhìn thấy như thế, đối với Chu Xương xông lên bắn hai mũi tên liên tục, Chu Xương không muốn bản thân mình trọng thương, sau đó rất dứt khoát lựa chọn lùi lại. ͏ ͏ ͏

Tiếp theo, cung tiễn thủ nhắm vào hiên nhà bắn ba mũi tên lần thứ hai. ͏ ͏ ͏

- Ta muốn xem xem, rốt cuộc là ai coi trời bằng vung như vậy, dám làm càn ở trong kinh! ͏ ͏ ͏

Ngoài xa có tiếng thét dài vang lên, theo sát phía sau là hai dải lụa màu xanh lục. ͏ ͏ ͏

Một đạo chặn lại phía trước, khiến cho cung tiễn thủ vô pháp bắn ra, một đạo cắt ngang với sau, trực tiếp chém vào lưng cung tiễn thủ. ͏ ͏ ͏

Cung tiễn thủ phần eo phát lực, thân thể hơi nghiêng ra ngoài, mũi tên đối hướng lao về phía người đến. ͏ ͏ ͏

- Ngông cuồng! ͏ ͏ ͏

Ngụy công công không vô dụng như Chu Xương kia, thứ nhất cảnh giới cao, thứ hai, nơi này là kinh thành, là sân nhà của Ngụy Trung Hà, ở chỗ này, người khác có thể lùi, Ngụy Trung Hà hắn không thể lùi một bước! ͏ ͏ ͏

Trong giây lát, thân hình Ngụy Trung Hà trực tiếp xuất hiện trước người cung tiễn thủ, tay trái xuất miên chưởng, đầu ngón tay lấy tốc độ cực nhanh vuốt nhẹ lên đầu mũi tên, trong ống tay áo tay phải lại có dải lụa bắn ra, trong phút chốc đánh nát hộ tâm kính trên giáp trụ cung tiễn thủ, đánh đối phương bay ra ngoài. ͏ ͏ ͏

Chu Xương lui về phía sau cũng tiến lên, một côn đánh bay cung tên trong tay cung tiễn thủ, đầu gối thêm khuỷu tay khoá chặt cung tiễn thủ, hắn muốn bắt người sống. ͏ ͏ ͏

Làm xong những việc này, Chu Xương còn ngẩng đầu cười cợt với Ngụy công công, trong nụ cười hơi có chút câu nệ. ͏ ͏ ͏

Ngụy công công cũng mỉm cười ôn hoà, Chu Xương hòa thượng lúc này có phần ngượng ngùng. ͏ ͏ ͏

Cân nhắc đến thực lực và vị trí của hai bên, ở trước mặt Ngụy công công, Chu Xương giống như con tôm nhìn thấy cá lớn. ͏ ͏ ͏

Đã từng, Kiếm Thánh không cam lòng nhất chính là câu kia của Tĩnh Nam Vương: Giang hồ, không ra gì. ͏ ͏ ͏

Đừng xem một đám anh hùng hào kiệt luôn yêu thích hô “Cùng lắm mười tám năm sau lại là đại trượng phu”. Thật ra người có niềm tin chân chính, người không cần hô như vậy. ͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!