Ngụy công công nhìn lướt qua những cao thủ này, hơi xúc động, cao thủ là cao thủ, nhưng không trải qua chiến trận lớn, hoàn toàn khác với cao thủ ra dáng của Bệ hạ. ͏ ͏ ͏
Bình thường nhìn rất đẹp, thời khắc mấu chốt không có tác dụng gì, lâm trận còn lùi bước. ͏ ͏ ͏
Đám người trong tay Lục điện hạ, thực sự là... ͏ ͏ ͏
Nhưng mà, Ngụy công công lại lắc đầu cười cợt, kỳ thực, hoàng tử không cần lo lắng vì thủ hạ của mình nhất, chỉ cần làm hoàng đế, như vậy, bệ hạ hiện tại chính là hắn. ͏ ͏ ͏
Phía dưới quét dọn đã tiến vào giai đoạn kết thúc, đám giáp sĩ giết chóc giống như quỷ mỵ, đám cao thủ Ngô Oánh nhìn thấy mà sợ hãi, một đối một bọn họ đương nhiên không sợ, nhưng nếu như thành đội đến bắt giết bọn họ, trong lòng bọn họ cũng không chắc chắn. ͏ ͏ ͏
Trong đó, một người cầm đầu đi tới giữa sân, tháo mặt nạ xuống, lộ ra mặt của Lục Băng. ͏ ͏ ͏
Trên người Hồng Lư tự Thiếu Khanh để lộ ra một cỗ sát khí lãnh huyết. ͏ ͏ ͏
- Bệ hạ có chỉ, mang người lên điện. ͏ ͏ ͏
- Thần, tuân chỉ! ͏ ͏ ͏
Lục Băng xoay người, đẩy cửa ra, tiến vào hiên nhà. ͏ ͏ ͏
Trương công công tay trái bóp cổ A Nhu, tay phải bắt lấy cổ tay A Nhu, nữ đồng đứng ở góc, gào khóc: Nương, nương, nương! ͏ ͏ ͏
Nhìn thấy Lục Băng Lục đại nhân, Trương công công thở dài nhẹ nhõm, theo bản năng buông lỏng tay ra. ͏ ͏ ͏
Lục Băng tiến lên, tự mình nắm lấy A Nhu, trước tiên cạy miệng A Nhu, kiểm tra kẽ răng có độc nang hay không, xác nhận không có, lại nhìn lợi khí trên người A Nhu. ͏ ͏ ͏
Kỳ thực, A Nhu biết một chút công phu, cũng hiểu phương pháp luyện khí, có học một ít khi ở trong cung, nhưng chỉ giới hạn ở việc giúp quý nhân xoa bóp khôi phục tâm tình, nếu thật xuất thủ đánh nhau, hoàn toàn không đáng chú ý. ͏ ͏ ͏
Sau khi kiểm tra xong, Lục Băng dùng một túi vải màu đen che đậy nửa người trên A Nhu lại. ͏ ͏ ͏
Lúc này, Ngụy công công cũng đi vào, nhìn Trương công công, Ngụy công công cười mắng: ͏ ͏ ͏
- Cũng không biết giả bộ một chút chờ bản gia thả ngươi ra. ͏ ͏ ͏
Lục Băng trực tiếp thả người, mang ý nghĩa Trương công công, mang ý nghĩa lục điện hạ phía sau Trương công công đã đoán được thân phận sau lưng Lục Băng. ͏ ͏ ͏
Trương công công cười cợt, lấy lòng nói: ͏ ͏ ͏
- Là nô tài nóng ruột, nóng ruột rồi. ͏ ͏ ͏
Ngụy công công bóp liên hoa chỉ với Trương công công, lại đưa tay ôm lấy nữ đồng. ͏ ͏ ͏
Có lẽ nữ đồng bị khí tức trên người Ngụy công công thu hút, dĩ nhiên không dám khóc. ͏ ͏ ͏
- Ha ha, bản gia làm ngươi sợ như vậy sao, bản gia luôn cảm thấy mình rất hiền lành đấy. ͏ ͏ ͏
- Thế tử cũng nói như vậy, sau khi về đến nhà sẽ làm ầm ĩ muốn ta theo Ngụy thúc thúc học Tụ Trung Kiếm. ͏ ͏ ͏
Trương công công vội vàng mở miệng. ͏ ͏ ͏
Thế tử nhìn thấy Ngụy công công ở nơi đâu? ͏ ͏ ͏
Tất nhiên là ở quý phủ Phụng Tân phu nhân. ͏ ͏ ͏
Tại sao Ngụy công công lại xuất hiện tại quý phủ của Phụng Tân phu nhân, đương nhiên chính là bệ hạ. ͏ ͏ ͏
- Ha ha ha. ͏ ͏ ͏
Ngụy công công cười to lên, mắng: ͏ ͏ ͏
- Tiểu tử ngươi đúng là chán sống, cho dù chủ tử của ngươi muốn lôi kéo bản gia cũng không dám nói rõ ràng như vậy. ͏ ͏ ͏
- Chủ nhân là chủ nhân, nô tài là nô tài, không giống nhau. ͏ ͏ ͏
Trương công công mở miệng nói. ͏ ͏ ͏
- Không nên nói nhảm nữa, bát tự chúng ta không hợp nhau, chủ nhân của ngươi là người rất giữ bình tĩnh, ngươi đừng để chủ nhân của mình mất mặt. ͏ ͏ ͏
- Đúng, công công giáo huấn phải. ͏ ͏ ͏
Ngụy Trung Hà ôm nữ đồng, khoác tay, lập tức, lại hỏi: ͏ ͏ ͏
- Đây là cốt nhục của Thái tử? ͏ ͏ ͏
Trương công công cười nói: ͏ ͏ ͏
- Ngài nói sao. ͏ ͏ ͏
- Hiểu được. ͏ ͏ ͏
Ngụy công công nói với Lục Băng: ͏ ͏ ͏
- Phiền phức Lục đại nhân phái người trở về bẩm báo trước, liền nói Tông nhân phủ có người cầm quân mưu nghịch, bản gia lâm vào ác chiến tại nơi này, xin bệ hạ hạ chỉ, bình định. ͏ ͏ ͏
Lục Băng ý tứ sâu xa liếc mắt nhìn Ngụy công công, gật gù. ͏ ͏ ͏
Bên ngoài, đã sớm bị quét sạch, nên giết đã giết, nên bắt đã bắt. ͏ ͏ ͏
Ác chiến, là không tồn tại. ͏ ͏ ͏
Nhưng ngươi muốn nói Ngụy Trung Hà nói dối quân tình ở đây, lừa gạt thánh thượng, là vì tranh công cho mình? ͏ ͏ ͏
Không đến nổi, cũng quá khinh thường ánh mắt của chưởng ấn Ti lễ giám. ͏ ͏ ͏
Mà người hiện tại không phải là thủ hạ cua hắn, sẽ không dám lừa gạt hoàng thượng. ͏ ͏ ͏
Cho nên đây là nhận ý của bệ hạ làm việc. ͏ ͏ ͏
Lúc này, một tên thủ lĩnh Mật điệp tư chân chính đi vào, hành lễ với Ngụy Trung Hà: ͏ ͏ ͏
- Công công, xe ngựa đã chuẩn bị tốt. ͏ ͏ ͏
- Được rồi, ta đi thôi, cũng không làm cho bệ hạ và các đại thần đợi lâu. Nha, đúng rồi, Trương công công rất am hiểu đánh xe ngựa đúng không? ͏ ͏ ͏
Trương công công vội nói: ͏ ͏ ͏
- Đúng. ͏ ͏ ͏
- Làm phiền. ͏ ͏ ͏
- Ngài khách khí, đánh xe vì công công, là mộng tưởng của nô tài khi mới vào cung, vô cùng có mặt mũi. ͏ ͏ ͏
- Đi thôi. ͏ ͏ ͏
- Xin mời. ͏ ͏ ͏
Ngụy công công thả tay ra, nữ đồng ở trong lòng hắn rớt xuống, Ngụy công công đưa tay bắt lấy, nhấc cổ áo nữ đồng giống như bắt gà, đi ra khỏi sân nhỏ. ͏ ͏ ͏
Mà A Nhu lại bị người của Mật điệp tư bắt khoá lại, khéo léo tinh xảo, không thương người, cũng đừng nghĩ tự sát, cho dù là cao thủ bị khoá lại cũng đừng nghĩ tránh được. ͏ ͏ ͏