Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1736: PHẢI THẤY ĐỦ, PHẢI BIẾT ĐỦ ͏ ͏ ͏

Không phải võ tướng môn phiệt, cũng không phải gia đình sĩ tộc, Lục Băng đứa con trai này, rất ưu tú, nhưng cũng chỉ trong Lục gia chỉ có một dòng độc đinh, cái khác, tất cả đều là hạng người vớ va vớ vẩn, gốc gác gia tộc gì đó, con cháu trí gần như yêu đều không tồn tại, Lục gia cũng không có nhiều hạt giống ưu tú, ít nhất phải đào tạo hai ba đời mới được. ͏ ͏ ͏

Thời gian trước, người nhà họ Lục tự cho rằng có quan hệ với Lục gia không tệ, cũng hi vọng Lục gia có thể lật đổ Đông Cung, chính mình lại dính tình hương hoả “nhà mẹ đẻ” của Hà Tư Tư để chia chút chỗ tốt. ͏ ͏ ͏

Trước mắt kỳ vọng càng lớn, thất vọng tự nhiên cũng càng lớn, lão thái quân thật không muốn phân tâm đi khai sáng đầu óc của đám con cháu, cũng sợ đầu óc của bọn họ sẽ nói và làm ra những hành động ngu xuẩn, thẳng thắn cấm túc bọn họ. ͏ ͏ ͏

- Nô tỳ thỉnh an lão tổ tông. ͏ ͏ ͏

Linh Hương quỳ phục dươi chân lão thái quân. ͏ ͏ ͏

Nàng từng là nha đầu bên người lão thái quân, lúc Hà Tư Tư xuất giá, lấy Lục gia làm nhà mẹ đẻ, mà Linh Hương lại là nha đầu thiếp thân lão thái quân đưa tới, cũng là nha đầu thông phòng. ͏ ͏ ͏

Hiện tại cũng phải quỳ lạy trước lão thái quân. ͏ ͏ ͏

- Khặc khặc... ͏ ͏ ͏

Sau đó, lão thái quân vừa ho khan vừa nghĩ muốn đứng dậy, bởi vì trong phòng không có nô tỳ khác, Linh Hương lập tức đứng dậy đỡ lấy lão thái quân. ͏ ͏ ͏

- Đến, lão thân cũng hoàn lễ cho ngươi. ͏ ͏ ͏

- Không được, không được, lão tổ tông, ngài muốn ép chết nô tỳ hay sao? ͏ ͏ ͏

- Ai. ͏ ͏ ͏

Lão thái quân thở dài, lắc đầu một cái, sau đó, lại trịnh trọng gật đầu, Linh Hương nâng lão thái quân nhận ra trọng tâm thân thể lão thái quân ép xuống. ͏ ͏ ͏

Sau đó, ͏ ͏ ͏

Lão thái quân mới lại nằm trở về giường. ͏ ͏ ͏

Ý này là, lễ đã qua. ͏ ͏ ͏

- Nha đầu, theo lý này, ngươi lớn lên trước mặt ta, ngươi dập đầu ta là chuyện đương nhiên, cũng là thiên kinh địa nghĩa. Nhưng nói trắng ra, ta còn sống bao lâu? Ăn mấy đòn thiên kinh địa nghĩa của ngươi, chờ ta vừa đi, quan hệ giữa ngươi và Lục gia cũng phai nhạt. ͏ ͏ ͏

- Cho nên, lễ của ngươi, ngươi được mấy lần, ta sẽ trả về mấy lần, tích trữ, cho con cháu dùng đi. ͏ ͏ ͏

- Lão tổ tông, ngài nói gì vậy, Lục phủ chính là nhà mẹ đẻ của nô tỳ, người nhà họ Lục chính là người nhà mẹ đẻ của nô tỳ. ͏ ͏ ͏

- Được rồi được rồi, ngươi cũng là Vương phi, thân phận không giống nhau, lão thân chỉ cầu ngươi một chuyện, xem tình cảm giữa chúng ta lúc trước, xem trên tình cảm lão thân ân cần dạy bảo ngươi, cũng cảnh cáo ngươi không được thị tẩm trước khi cô nương Hà gia sinh Hoàng tử. ͏ ͏ ͏

Nếu như con cháu Lục gia sau này nhìn vẫn không tính là chưa triệt để không có thuốc nào cứu được, liền thuận tay, nâng đỡ một chút. Nếu thật là bùn nhão không dính lên tường được, cứ mặc nó đi thôi. ͏ ͏ ͏

- Lão tổ tông, ngài yên tâm, ngài yên tâm. ͏ ͏ ͏

- Được rồi, nha đầu, ngồi bên này. ͏ ͏ ͏

Linh Hương ngồi xuống sát giường lão thái quân, trong lòng lại có một tia vui sướng. ͏ ͏ ͏

Không phải vui sướng lão thái quân xem mình như nhân vật, không phải vui sướng lão thái quân khách khí với mình, ͏ ͏ ͏

Mà là vui sướng khi lão thái quân nói hi vọng sau này có thể nâng đỡ Lục gia. ͏ ͏ ͏

Điều này có ý vị gì? ͏ ͏ ͏

Mang ý nghĩa lão thái quân xem ra, Linh Hương nàng, Trắc vương phi, đồng thời cũng là cả tòa Vương phủ, cũng chính là lục điện hạ còn có sau này. ͏ ͏ ͏

Việc này có liên hệ rất rõ ràng, mà nàng, tắc nằm ở tầng thấp nhất. ͏ ͏ ͏

Nếu phu quân của mình không còn, vậy mình tính là cái gì? ͏ ͏ ͏

Lập tức, Linh Hương lại tỉnh ngộ. ͏ ͏ ͏

Cái gì gọi là bảo mình nâng đỡ Lục gia, những câu nói kia, nhìn như đang nói với mình, kì thực, lão thái quân ý tứ muốn mình là người truyền lời, đem điều kiện của lão thái quân và điều kiện Lục gia truyền cho phu quân của mình. ͏ ͏ ͏

Chính mình, kỳ thực chỉ là bồ câu đưa thư. ͏ ͏ ͏

Buồn cười chính mình lúc trước còn dào dạt đắc ý. ͏ ͏ ͏

Lão thái quân đưa tay, cầm tay Linh Hương, nói: ͏ ͏ ͏

- Hồi trước, lão thân gặp qua không ít nha đầu tinh xảo, dáng dấp xinh đẹp, tâm cũng khéo, rất được người ta thích. ͏ ͏ ͏

- Lão tổ tông, ngài nói chính là? ͏ ͏ ͏

- Tiên hoàng hậu cùng Mẫn phi. ͏ ͏ ͏

- ... Linh Hương. ͏ ͏ ͏

Linh Hương ý thức được, tiếp đó, chính là gõ rồi. ͏ ͏ ͏

- Nha đầu, sau này lão thân cũng không có bao nhiêu cơ hội nói với ngươi những lời này, ta hi vọng, ngươi có thể trải qua tốt, gả vào Thiên gia, ngươi phải học được bốn chữ: Thấy đủ là vui. ͏ ͏ ͏

- Không phải nói ngươi vĩnh viễn không tranh, cũng không phải nói khiến ngươi một đời trải qua giống như ta. ͏ ͏ ͏

- Trước khi đưa ra quyết định, ngươi đến nghĩ lại chính ngươi, ngươi nghĩ tới con cái của ngươi. Suy nghĩ thêm Mẫn phi và Tiên hoàng hậu. Ngươi là có phúc, Tiểu lục tử, không giống nhau. ͏ ͏ ͏

Không giống với ai? ͏ ͏ ͏

Đương nhiên là không giống bệ hạ. ͏ ͏ ͏

- Thấy đủ, phải đủ. ͏ ͏ ͏

- Vâng, lão tổ tông, nô tỳ ghi nhớ. ͏ ͏ ͏

- Ừm. ͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!