Lão thái quân gật gù, lại mở miệng nói: ͏ ͏ ͏
- Có chuyện không? ͏ ͏ ͏
Linh Hương gật đầu, nói: ͏ ͏ ͏
- Điện hạ bảo nô tỳ tới vấn an lão tổ tông phúc khang. ͏ ͏ ͏
- Ai nha. ͏ ͏ ͏
Lão thái quân chép miệng một cái, nói: ͏ ͏ ͏
- Tiểu lục tử, hắn đang bị ép cuống lên rồi. ͏ ͏ ͏
- Lão tổ tông, cầu ngài giúp phu quân ta một chút, hắn, quá khó khăn rồi. ͏ ͏ ͏
- Cõi đời này, ai sống dễ dàng chứ? ͏ ͏ ͏
Lão thái quân nhắm chặt mắt lại, nói: ͏ ͏ ͏
- Trở về liền nói, lão bà tử ta, thân thể này, sợ rằng phúc khang không được bao lâu. ͏ ͏ ͏
- Lão tổ tông? ͏ ͏ ͏
Lão thái quân nhắm mắt lại phất phất tay. ͏ ͏ ͏
Linh Hương đứng dậy, dập đầu hai cái dưới giường, lúc này mới lại đứng lên, ra khỏi Phật am. ͏ ͏ ͏
- Tiễn di nương. ͏ ͏ ͏
Cơ Truyền Nghiệp thật biết điều hành lễ với Linh Hương. ͏ ͏ ͏
Linh Hương dừng chân trước mặt Truyền Nghiệp, cúi người xuống, đưa tay sờ sờ đầu của hắn, nói: ͏ ͏ ͏
- Truyền Nghiệp, phải ngoan nha. ͏ ͏ ͏
- Vâng. ͏ ͏ ͏
Linh Hương rời đi, nàng là bồ câu đưa thư hoàn thành rồi, nhưng mà, nàng cũng không biết tiếp theo sẽ phát sinh cái gì. ͏ ͏ ͏
Sau khi Linh Hương rời đi, phía sau Phật am, một nam tử mặc giáp trụ đi ra, trong tay còn cầm mặt nạ. ͏ ͏ ͏
- Mẫu thân. ͏ ͏ ͏
- Trở về rồi. ͏ ͏ ͏
- Vâng, nhi tử trở về rồi. ͏ ͏ ͏
Lục Băng trở về, hắn hôm nay rất bận, nhưng mẫu thân vẫn sai người bảo hắn về một chuyến. ͏ ͏ ͏
Đối với mẫu thân của mình, Lục Băng từ trước đến giờ rất kính nể cũng rất tín nhiệm, không phải thuần túy tình cảm mẫu tử ràng buộc, bởi vì cả gia tộc này, chỉ có hai người có đầu óc tương tích lẫn nhau. ͏ ͏ ͏
- Lời nói mới rồi, nghe được chứ? ͏ ͏ ͏
- Nghe được, mẫu thân. ͏ ͏ ͏
- Hôm qua Tiểu lục tử đến, nói vài lời với ngươi, ngươi còn nhớ rõ không? ͏ ͏ ͏
- Nhớ rõ. ͏ ͏ ͏
- Ngươi nhớ thế nào? ͏ ͏ ͏
- Nhi tử vẫn nghe nương nói, nhi tử, chỉ trung với bệ hạ. ͏ ͏ ͏
Ngụy Trung Hà Mật điệp tư ở ngoài sáng, Lục Băng ở nha môn là tối, ͏ ͏ ͏
Là hoàng tử đều rõ ràng, nếu như có thể được Lục Băng chống đỡ, đó là trợ lực lớn bao nhiêu. ͏ ͏ ͏
Đế vương tuổi già, an dưỡng ở hậu viện lâu như vậy, trở về liền có thể nhanh chóng nắm chặt cục diện, một là bởi vì quân uy, hai lại là Mật điệp tư cùng với nha môn Lục Băng vẫn giúp đỡ hắn nắm giữ quyền lực. ͏ ͏ ͏
Lão thái quân lắc lắc đầu. ͏ ͏ ͏
Lục Băng không rõ. ͏ ͏ ͏
- Bệ hạ chung quy, sẽ đi, thân thể bệ hạ đã sớm không được rồi, lần này nam bắc hai vương trở về, khẩu khí trong lòng bệ hạ đã tháo xuống rồi. Khẩu khí kia không còn, tháng ngày, tự nhiên sẽ không hơn nhiều. ͏ ͏ ͏
- Mẫu thân nói những lời này, là có ý gì? ͏ ͏ ͏
- Nhi tử. ͏ ͏ ͏
- Có. ͏ ͏ ͏
- Vi nương, nghĩ vì Lục gia chúng ta, lại nối tiếp một đoạn tình hương hỏa. ͏ ͏ ͏
- Mẫu thân. ͏ ͏ ͏
Lục Băng quỳ phục xuống, trán chạm đất, nói: ͏ ͏ ͏
- Mẫu thân, hôm nay là nhi tử tự mình bắt cả nhà Cơ Trường Vọng. Cơ Trường Vọng, không phải cũng muốn nối một đoạn tình hương hỏa sao? ͏ ͏ ͏
Cái gì long bào cái gì ngọc tỷ, tất cả có phải thật hay không, Lục Băng hắn còn có thể không rõ ràng sao? ͏ ͏ ͏
Lão thái quân không nói lời nào, Lục Băng đợi rất lâu rồi ngẩng đầu lên, phát hiện mẫu thân tựa ở trên giường chính nhìn mình. ͏ ͏ ͏
- Mẫu thân... ͏ ͏ ͏
- Bệ hạ, ăn qua sữa Cơ Trường Vọng chưa? ͏ ͏ ͏
Lục Băng: “...” ͏ ͏ ͏
- Bệ hạ, ăn qua sữa ta. ͏ ͏ ͏
- Đúng vậy, mẫu thân. ͏ ͏ ͏
Lục Băng chỉ có thể đáp lại lời này. ͏ ͏ ͏
- Các ngươi đều cho rằng bệ hạ vô tình, kỳ thực, vi nương rõ ràng nhất, bệ hạ, rất trọng tình nghĩa. ͏ ͏ ͏
Lục Băng: “...” ͏ ͏ ͏
Rốt cuộc mẫu tử hai người nói chuyện, làm thủ lĩnh đặc vụ của Yến Hoàng, không đến nỗi ngay cả nơi mình ở cũng nghe ngóng qua. ͏ ͏ ͏
Cho nên Lục Băng không tiếp lời này. ͏ ͏ ͏
Lão thái quân thở dài, dời mắt khỏi người con trai của mình, ngược lại nhìn về phía Phật am. ͏ ͏ ͏
- Con a, ngươi từng theo bệ hạ và Lương Đình đồng thời lật qua tường viện Điền gia. Cũng gặp thấy nha đầu Mẫn gia kia, nha đầu kia năm đó ghé vào trước mặt nương, một câu gọi nương rất lưu loát. ͏ ͏ ͏
- Bệ hạ lúc đó đứng bên cạnh tươi cười nhìn sang. Vi nương có thể cảm nhận rõ, bệ hạ đời này, vừa ý nhất hai nữ tử, chính là hai nha đầu này, bệ hạ là chân tâm với bọn họ. ͏ ͏ ͏
Lão thái quân há miệng, lại thở dài, nói: ͏ ͏ ͏
- Đều nói Nam vương tự diệt cả nhà, liền ngươi, cũng ngầm nói, cõi đời này, Nam vương trải qua cực khổ, nhưng Điền Vô Kính hắn, lại khổ, còn cũng có thể xung phong tái ngoại, rong ruổi chiến trường. ͏ ͏ ͏
- Bệ hạ thì sao, chỉ có thể từ hoàng cung chuyển đi hậu viên, lại từ hậu viên chuyển về hoàng cung. Hắn sống sót, sống ở trước mặt người đời, hắn đến để thần tử, để con dân của hắn thường thường nhìn thấy hắn, biết hắn vẫn còn, còn đứng ở nơi đó. ͏ ͏ ͏
- Nam vương vừa về Hầu phủ, hắn có thể giấu mình sâu trong hậu viện, thánh chỉ tới cũng không tiếp, bệ hạ thì sao, vẫn phải lên triều, đến đối mặt với văn võ. Ngày ấy, bệ hạ ngủ trưa ở đây, vi nương nhìn thấy trên người bệ hạ có vết lấm tấm rồi. ͏ ͏ ͏
- Có người nói, tiên hoàng năm đó ăn những đan dược này nên thân thể tan vỡ băng hà. ͏ ͏ ͏
- Nhi tử ngu dốt, ý của nương là? ͏ ͏ ͏