- Nương vẫn bảo ngươi làm đao của bệ hạ, ngươi chỉ có thể trung với bệ hạ, vua nào triều thần nấy, đúng là định lý, bệ hạ vẫn còn, ngươi là cây đao tất nhiên cần phải lo liệu theo ý chỉ của bệ hạ. ͏ ͏ ͏
- Bệ hạ không nói gì, nhưng bệ hạ đã không còn bao nhiêu thời gian. ͏ ͏ ͏
- Bệ hạ hoài cựu, nương vì ngươi, vì Lục gia, vẫn giữ lại đoạn tình hương hỏa này, có thể truyền thừa tiếp hay không, phải xem chính ngươi rồi. ͏ ͏ ͏
- Nương vẫn đang ép nhi tử đứng thành hàng. ͏ ͏ ͏
Lục Băng lắc đầu một cái, nói: ͏ ͏ ͏
- Xin thứ cho nhi tử ngỗ nghịch, lần này không nghe nương nói, Lục gia đời trước chỉ là nhà tiểu dân, hiện nay, đã tốt hơn quá khứ rất nhiều. Nhi tử cảm thấy, Lục gia hiện tại cũng rất tốt, cũng nên thấy đủ. ͏ ͏ ͏
Lão thái quân nghe vậy, gật gù. ͏ ͏ ͏
- Nhi tử bên ngoài còn có việc. ͏ ͏ ͏
Lục Băng đứng lên, xoay người, chuẩn bị rời đi. ͏ ͏ ͏
Mà lúc này, lão thái quân mở miệng nói: ͏ ͏ ͏
- Nhi tử, một cây đao, thời điểm ngươi không chuẩn bị dùng, ngươi sẽ ẩn nó đi, ném một bên, hay là... Phá huỷ nó? Bởi vì, tùy ý đặt, ngươi vẫn sẽ lo lắng vạn nhất ngày nào, nó sẽ bị người khác cầm lên, thương tổn chính mình? ͏ ͏ ͏
Lục Băng: “…” ͏ ͏ ͏
Lão thái quân nở nụ cười: ͏ ͏ ͏
- Lúc bệ hạ tuổi xuân đang độ, ngươi không lui ra, hiện tại, ngươi cho rằng ngươi muốn lui là có thể lui sao? Cả triều văn võ, quả thật có không ít đại thần không cần đứng thành hàng, đứng ở bên kia xem cục diện trong sáng là tốt rồi. Nhưng, nhi tử, ngươi không được. ͏ ͏ ͏
- Ngươi không đứng thành hàng, chính là chờ chết, chờ Lục gia hủy diệt. Tân quân sẽ kiêng kỵ ngươi, mà cùng ngươi không có tình hương hỏa, cây đao không có tình hương hỏa còn rất nhiều, hoàng đế, còn giữ nó làm gì! ͏ ͏ ͏
- Nương không phải bảo ngươi phản bội bệ hạ, ý nương là, cơ hội, kỳ thật bệ hạ đã sớm giao cho ngươi rồi. ͏ ͏ ͏
- Nhi tử, có khả năng ngươi làm thần tử làm lâu, chung quy đã xa lạ bệ hạ, đã không đoán ra ý của bệ hạ. ͏ ͏ ͏
Lục Băng xoay người lại, nhìn mẫu thân của chính mình. ͏ ͏ ͏
- Chuyện của Cơ Trường Vọng, giao cho ngươi làm, không tiếc bảo ngươi ăn mặc giáp trụ xuất hiện trên triều đình, là vì cái gì, ngươi không rõ ràng sao? Bệ hạ đã cho ngươi cơ hội, cho ngươi một cơ hội đứng dưới ánh mặt trời. ͏ ͏ ͏
- Vị trí Ngụy Trung Hà, là tất nhiên sẽ bị đổi, nhưng ngươi không giống nhau, phải đứng dưới ánh mặt trời, hoặc là trở thành một đời đại đô đốc Mật điệp tư mới, sáp nhập hai nha môn cho tân quân sử dụng. ͏ ͏ ͏
- Hoặc là trực tiếp bị mặt trời nóng bỏng thiêu đốt chết khô! ͏ ͏ ͏
- Cái gì là hoàng đế, hoàng đế cho ngươi ân đức đồng thời cũng sẽ cho ngươi một nồi cháo tốt! ͏ ͏ ͏
- Ngươi cho rằng ngươi có thể đứng ở nơi đó, không hề làm gì là có thể cầu một cái an lòng? ͏ ͏ ͏
Lục Băng nhắm hai mắt, đang do dự, đang xoắn xuýt. ͏ ͏ ͏
- Nghe nương nói, nhi tử, đến thời điểm, bệ hạ sẽ ở ngay đây, nương cũng ở nơi đây, ngươi, cũng ở nơi đây, đến thời điểm đó, ngươi có thể tự mình hỏi bệ hạ. ͏ ͏ ͏
- Lùi một vạn bước, Lục gia ta, đừng xem nhân khẩu không ít, nhưng cả nhà này cũng chỉ có hai mẫu tử chúng ta biết rõ, những phế vật kia, theo mẫu tử chúng ta hưởng phúc Lục gia nhiều năm như vậy, thực sự đến lúc mẫu tử chúng ta đi nhầm, làm sai, tai họa rơi xuống toàn gia, bọn họ cũng phải chịu, không có đạo lý phúc theo hưởng, gặp nạn lại tránh đi. ͏ ͏ ͏
- Mẫu thân, nhi tử có chuyện vẫn muốn hỏi mẫu thân. ͏ ͏ ͏
- Hỏi đi. ͏ ͏ ͏
- Kỳ thật mẫu thân vừa mới bắt đầu, đã dự định đứng về phía lục điện hạ bên kia, thật không? ͏ ͏ ͏
- Vi nương, vẫn đứng ở bên bệ hạ. ͏ ͏ ͏
- Vâng, nhi tử biết rồi. ͏ ͏ ͏
- Đây là danh mục quà tặng, dược liệu trên danh mục quà tặng, ngươi xem một chút, nhớ lại một ít sách thuốc ngày xưa ngươi xem qua. ͏ ͏ ͏
Lục Băng đưa tay cầm lấy danh mục quà tặng mà Linh Hương đưa tới cho lão thái quân, hắn liếc nhìn một hàng dược liệu kia, hơi nhíu mày, nói: ͏ ͏ ͏
- Có mấy vị thuốc, nhìn như bổ khí huyết, dược tính cũng ôn hòa, nhưng nếu như trộn lẫn với nhau, sẽ dẫn đến khí huyết nghịch hành hỗn loạn, làm cho người ta hôn mê. ͏ ͏ ͏
- Đi pha dược đi, quá hai ngày, lại chuẩn bị báo vào trong cung, có tới vấn an hay không, do bệ hạ tự mình quyết đoán. ͏ ͏ ͏
- Mẫu thân thân thể tuổi già, khả năng không chịu nổi dược này, nhi tử cũng không thể nhìn mẫu thân vì vận mệnh Lục gia, tự thương tổn thân thể của mình. ͏ ͏ ͏
- Con của ngài, vẫn có chút lương tri và mấu chốt. ͏ ͏ ͏
Lục Băng rất dứt khoát từ chối. ͏ ͏ ͏
- Nương già rồi, thật sự già rồi. ͏ ͏ ͏
- Lại già, ngài cũng là nương của Lục Băng, nhi tử, tuyệt sẽ không làm chuyện như vậy, tuyệt đối không thể. ͏ ͏ ͏
Lão thái quân lộ ra một nụ cười, nói: ͏ ͏ ͏
- Ý nương là, nương già rồi, thân thể không được, người không còn, không phải bình thường sao? ͏ ͏ ͏