Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1752: MỤC TIÊU DỰ PHÁN ͏ ͏ ͏

- Thân thể nãi ca ca còn tốt hơn trẫm nhiều, đến lúc đó, nếu nãi ca ca cảm giác thân thể mình còn cường tráng, có thể xin tới biên tái. Trẫm nhớ tới, nãi ca ca khi còn bé thường nói sau đó muốn thay trẫm làm thống soái xuất chinh. Là bởi vì trẫm, làm cho nãi ca ca đời này chí khí khó thành. ͏ ͏ ͏

- Bệ hạ, đó là khi còn bé thần không biết trời cao đất rộng, thật là không thể nói cái gì chí khí khó thù, mà không đề cập tới Vô Kính, năng lực dụng binh đánh trận của Bình Tây Hầu cũng làm thần hít khói. ͏ ͏ ͏

- Đại Yến, không thiếu thiếu một tướng quân như thần, nhưng bên cạnh bệ hạ, lại thiếu một người nhà. Có thể phụ tá bệ hạ, đời này của thần đã sớm không có gì tiếc nuối rồi. ͏ ͏ ͏

Đây là lời trong lòng Lục Băng, hắn trung thành với Yến Hoàng, cho dù là quá khứ hay hiện tại. ͏ ͏ ͏

- Trẫm đã từng hận qua, hận ông trời này, vì sao không thể cho trẫm thêm một ít thời gian, trẫm khi đó thật cho rằng mình là thiên tử, không gì không làm được. Trẫm nằm mộng cũng muốn Đại Yến thống nhất toàn bộ thiên hạ. Sau này, trẫm dần dần rõ ràng, nhân lực, cho dù là hoàng đế, cũng có lúc tận cùng. ͏ ͏ ͏

- Làm tốt đời của mình là đủ, hậu thế, trẫm tận lực tạo ra tương lai tươi sáng cho bọn họ. Trẫm... Khặc khặc khặc... ͏ ͏ ͏

Yến Hoàng lại ho khan: ͏ ͏ ͏

- Khặc... Trẫm, không thẹn với xã tắc. ͏ ͏ ͏

- Bệ hạ đã làm rất tốt, chưa từng có ai rồi. ͏ ͏ ͏

- Còn kém một điểm cuối cùng, còn kém một điểm cuối cùng, đây là lần thu đuôi sau cùng, trẫm, có thể nghỉ ngơi thật tốt. ͏ ͏ ͏

Nói xong, Yến Hoàng nhìn về phía Lục Băng, khóe miệng hơi cong lên, nói: ͏ ͏ ͏

- Trẫm mấy ngày nay, mơ thấy hoàng hậu, cũng mơ thấy Mẫn phi, các nàng đã ở dưới chờ trẫm rồi. ͏ ͏ ͏

- Bệ hạ... ͏ ͏ ͏

- Trẫm đời này, chưa bao giờ cúi đầu với người khác, cũng chưa từng phục người nào, nhưng hiện tại, trẫm đã chuẩn bị kỹ càng rất nhiều lời giải thích, chuẩn bị chắp tay, chuẩn bị rất nhiều chuyện đùa. Ta muốn sau khi xuống dưới chịu tội với các nàng, là trẫm phụ các nàng. Các nàng chưa từng phụ trẫm. ͏ ͏ ͏

Nói xong, Yến Hoàng duỗi tay chỉ vào cây bạch quả, nói: ͏ ͏ ͏

- Mẫn phi, lúc trước ngày thứ hai gả vào Vương phủ, khi nhìn thấy Nhu cô ở bên cạnh hoàng hậu, nàng liền đặc biệt đến thư phòng của trẫm, nói cho trẫm biết, Nhu cô là cây đinh phụ thân nàng chôn vào trong Vương phủ. Nãi ca ca, đây là nữ nhân tốt. ͏ ͏ ͏

- Bệ hạ... ͏ ͏ ͏

- Khặc khặc... Khặc khặc... ͏ ͏ ͏

Yến Hoàng ho khan dữ dội lần thứ hai, sau đó hắn thở hồng hộc, đưa tay, lần thứ hai dùng ống tay áo lau khoé miệng. ͏ ͏ ͏

- Vô Kính, khẳng định là hận trẫm, Lương Đình, cũng không hài lòng với trẫm, kỳ thực, chính trẫm làm sao không phải luôn hận chính mình. Nhưng trẫm, không thể hiển lộ ra, không dám lộ ra. Cũng may, trẫm có thể cho một câu trả lời, ngay lúc này, ngay sau này, trẫm muốn nói với tất cả mọi người, cũng là trẫm cho mình một câu trả lời. ͏ ͏ ͏

- Lục Băng tiếp chỉ. ͏ ͏ ͏

Lục Băng lập tức đứng dậy, quỳ phục xuống: ͏ ͏ ͏

- Có thần. ͏ ͏ ͏

- Trẫm lệnh cho ngươi, tiếp đó, ở đây, bất kể phát sinh chuyện gì, ngươi đều không được nhúng tay, người trong nha môn của ngươi, đều chỉ có thể dùng để bảo vệ hoàng tử đầu tiên bước từ nơi này ra ngoài. Nãi ca ca, trẫm vẫn xem ngươi là người nhà, lần này, xin mời ngươi thủ cửa chính nơi này cho trẫm. ͏ ͏ ͏

- Thần, tuân chỉ! ͏ ͏ ͏

- Ngụy Trung Hà. ͏ ͏ ͏

- Có nô tài. ͏ ͏ ͏

Ngụy công công lập tức quỳ xuống. ͏ ͏ ͏

- Phòng Giác tiên sinh của ngươi, nếu cứ để như vậy quá đáng tiếc, dù sao đó cũng là tâm huyết nhiều năm của ngươi. ͏ ͏ ͏

Ngụy Trung Hà không chút khủng hoảng khi bệ hạ nói như vậy, trái lại rất thoải mái cười nói: ͏ ͏ ͏

- Bệ hạ, nô tài để bệ hạ chế giễu rồi. ͏ ͏ ͏

- Những năm này, khổ cực tên nô tài ngươi rồi. ͏ ͏ ͏

- Bệ hạ, có thể hầu hạ ở bên cạnh bệ hạ, là phúc phận nô tài tu luyện mười đời! ͏ ͏ ͏

- Trẫm sau này, tạm thời không cần ngươi hầu hạ, đừng nóng vội tới quấy rầy trẫm. Đi theo nãi ca ca, lo liệu hỗ trợ hai năm, sau đó giao phó việc ra ngoài và rút đi. ͏ ͏ ͏

- Đến thời điểm đó, đi giang hồ một chút cũng tốt, đi hậu sơn Càn Quốc xem một chút cũng được, đi nhiều xem nhiều, sau khi xem đủ nhiều, lại tới trước lăng của trẫm, nói cho trẫm nghe những việc ngươi nhìn thấy nghe thấy. ͏ ͏ ͏

- Nô tài... Nô tài tuân chỉ. ͏ ͏ ͏

Viền mắt Ngụy Trung Hà đã sớm ửng hồng, hắn chỉ cố nhịn không khóc. ͏ ͏ ͏

Yến Hoàng hít sâu một hơi, ͏ ͏ ͏

Ánh mắt nhìn về phía trước, mắng: ͏ ͏ ͏

- Hai súc sinh kia, tại sao còn chưa tới đây. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Thái tử cầm tay Cơ Thành Quyết, hai người đi trong sân Lục phủ. ͏ ͏ ͏

- Chu Huyền Thành, cũng là người của Lục đệ ngươi? ͏ ͏ ͏

Huyền Thành, là tên tự của Chu Tử Thông. ͏ ͏ ͏

Cơ Thành Quyết lắc đầu một cái, nói: ͏ ͏ ͏

- Không phải, nhưng mà, ngược lại ta từ sớm đã chú ý tới người bên cạnh nhị ca, còn phái người đi điều tra. Đó là nhân tài không tệ, thông văn vụ, hiểu quân sự, là một phụ tá tốt. ͏ ͏ ͏

- Cho nên hắn bị ngươi tính kế? ͏ ͏ ͏

Dự phán, không phải Thái tử, mà là một tên mưu sĩ quan trọng nhất bên người Thái tử. ͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!