Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1753: LÃO GIÀ ͏ ͏ ͏

Cơ Thành Quyết gật gù, nói: ͏ ͏ ͏

- Xem như thế đi. ͏ ͏ ͏

- Nhị ca, không biết tại sao, ta hiện tại, rất thả lỏng, thật giống như trở lại khi còn bé ͏ ͏ ͏

- Khi còn bé, là ngươi thông minh nhất, hiện tại, ngươi vẫn thông minh nhất. ͏ ͏ ͏

- Đúng đấy, khi còn bé, cảm thấy thế nào cũng không tin nổi, cảm thấy, tại sao các ca ca lại ngốc như vậy, ha ha. ͏ ͏ ͏

- Hôm qua, ngươi phái người truyền thư, ta thấy. ͏ ͏ ͏

Thái tử mở miệng nói: ͏ ͏ ͏

- Đây là công tâm sao? ͏ ͏ ͏

Trong thư, nhắc tới một lão thái giám. ͏ ͏ ͏

Lão thái giám có tư lịch rất cao trong cung, nhìn quen mưa gió, vào mấy năm trước, hoàng hậu phát bệnh tâm thần, lão thái giám vẫn ở trong Phượng Chính cung. ͏ ͏ ͏

Hắn ở, không ai có thể làm hoàng hậu bị thương, không ai có thể gây bất lợi cho hoàng hậu. ͏ ͏ ͏

Ngay cả bản thân hoàng hậu cũng không được. ͏ ͏ ͏

Mấy ngày trước khi hoàng hậu hoăng thệ, lão thái giám bị dời đi. ͏ ͏ ͏

Sau đó, hoàng hậu hoăng thệ. ͏ ͏ ͏

Hoàng hậu, rất sớm đã không muốn sống, nhưng, vẫn không được phép đi. ͏ ͏ ͏

Rốt cục, có lẽ là lòng từ bi phát, cũng hoặc là, cảm thấy đến lúc rồi, lão thái giám liền bị điều đi, hoàng hậu trong lúc thanh tỉnh ngắn ngủi, ánh mắt không nhìn thấy bóng dáng thái giám chất phác, cho nên lựa chọn tự mình kết thúc. ͏ ͏ ͏

- Không phải, nhưng cũng xem như vậy đi. ͏ ͏ ͏

Cơ Thành Quyết dừng bước lại, nhìn Thái tử, nói: ͏ ͏ ͏

- Ta vẫn cảm thấy, chúng ta là huynh đệ tương tàn, cũng phải tương tàn rõ ràng, không thể mơ mơ hồ hồ. ͏ ͏ ͏

- Ta chưa bao giờ nghĩ tới ngươi ra tay với mẫu hậu. ͏ ͏ ͏

Thái tử nói. ͏ ͏ ͏

Cơ Thành Quyết gật gù. ͏ ͏ ͏

Thái tử nghiêng đầu, nhìn Lục đệ của mình, nói: ͏ ͏ ͏

- Có phải lại cho ngươi thời gian mấy năm, trong Đông cung của ta, tất cả người nơi đó đều biến thành người của ngươi không? ͏ ͏ ͏

- Nhị ca, chúng ta, vốn không phải người cùng trình độ, thời điểm các ngươi đang đọc sách thánh hiền, ta đã tiếp nhận di sản ngoại công ta. Của cải, giao thiệp, hơn nữa ta còn thông minh hơn các ngươi. ͏ ͏ ͏

Ta có thể an bài, lúc chúng ta cùng xuất cung, các ngươi mua lại nữ tử bán mình chôn phụ thân, là người của ta. ͏ ͏ ͏

Các ngươi anh hùng cứu mỹ nhân, là người của ta. ͏ ͏ ͏

Đứa bé ăn xin trộm hầu bao các ngươi bị các ngươi bắt lấy và phát hiện hắn muốn kiếm tiền chữa bệnh cho mẫu thân, cũng là người của ta. ͏ ͏ ͏

Mới biết yêu, nữ tỳ thị tẩm lần thứ nhất cũng là người của ta. ͏ ͏ ͏

Khi các ngươi vẫn không có ý thức thành lập đội ngũ của mình, ta đã sớm cung cấp ứng cử viên cho các ngươi, ta nhỏ tuổi hơn các ngươi, nhưng những việc này, ta lại đi nhanh làm nhiều hơn các ngươi. ͏ ͏ ͏

Di sản ngoại công cho ta còn lớn hơn các ngươi suy nghĩ nhiều lắm, một lần ta cảm thấy, phụ hoàng diệt Mẫn gia, thật ra cũng là vạn bất đắc dĩ. ͏ ͏ ͏

Nói chung, tóm lại một câu, có bạc, thật có thể muốn làm gì thì làm. ͏ ͏ ͏

Nhưng ta hôm nay, không nghĩ tới nhị ca ngươi sẽ đích thân mang binh tới, bởi vì phụ hoàng mới vừa nói với nhị ca ngươi, ngươi không hề làm gì, mới là ưu thế lớn nhất. ͏ ͏ ͏

Chu tiên sinh người này, nhân tài là nhân tài, có thể nhìn thấu sự việc, nhưng không ý nghĩa hắn có thể an bài xong đối sách. ͏ ͏ ͏

Cái bẫy Nhu cô, không tính. ͏ ͏ ͏

Lần này, nhị ca ngươi vốn không nên đến. ͏ ͏ ͏

- Nếu ta không đến, ngươi dự định điều động nhánh binh mã này thế nào? ͏ ͏ ͏

- Trực tiếp khởi binh đánh tới là tốt rồi, đánh cờ hiệu Đông Cung ngươi, bảo Ngô Lượng trực tiếp hỏa thiêu vây công Lục phủ. Lại để đại ca và Bình Tây Hầu xem chiều gió hành sự. ͏ ͏ ͏

- Thanh quân trắc, bình định, đục nước béo cò, lót đường, lại xem thiên ý có trời mưa hay không. ͏ ͏ ͏

- Có chút thô ráp, nhưng đệ đệ ta, thực sự không có cách nào, thật chỉ có thể chó cùng rứt giậu rồi. ͏ ͏ ͏

- Cho nên, nhị ca, tại sao ngươi lại đến? Ngươi có biết không, bởi vì ngươi đến, đệ đệ ta bớt đi quá nhiều việc. ͏ ͏ ͏

- Đông Cung hộ quân này, vốn là Văn Dần lo liệu trong bóng tối, đổi lại Ngô Lượng chưa từng xuất hiện thanh tẩy quy mô lớn, nhị ca ngài thật sự dám kéo bọn họ ra? ͏ ͏ ͏

- Lục đệ, còn nhớ ngày ấy Truyền Nghiệp ra đời không, ta đi phủ đệ của ngươi, hỏi ngươi cái gì không? ͏ ͏ ͏

- Nhớ. ͏ ͏ ͏

Cơ Thành Quyết mở miệng nói: ͏ ͏ ͏

- Khi đó, nhị ca hỏi ta, có hận hay không. ͏ ͏ ͏

Thái tử hít sâu một hơi, nói: ͏ ͏ ͏

- Lâu dài tới nay, chưa bao giờ có người hỏi ta, thiên hạ này, ngươi có muốn hay không muốn? ͏ ͏ ͏

- Ta cho rằng, ta đại khái là muốn, bởi vì ta là con trưởng đích tôn, ta là nhi tử phụ hoàng, ta nên tranh, ta nên cầm, ta nên làm, tất cả tất cả, đều là đương nhiên. Nhưng sau đó, ta từ từ phát hiện, thiên hạ rời ta quá xa, xa tới mức ta không nhìn rõ, mà nhà, ngay ở trước mắt ta. Ta trơ mắt nhìn nó, phân vỡ, phân ly, phá nát, chảy máu. ͏ ͏ ͏

Thái tử nở nụ cười, tiếp tục nói: ͏ ͏ ͏

- Kỳ thực, không cần Chu Tử Thông tới khuyên ta, ta cũng sẽ đến. Nếu ngươi muốn ra tay với lão già kia, ca ca ta, có thể làm, chính là giúp ngươi mang binh tới. ͏ ͏ ͏

͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!