Phủ Đại hoàng tử, Đại hoàng tử đã mặc áo giáp kỹ càng, ra khỏi đình viện Trấn Bắc Hầu phủ, bên cạnh hắn là Thanh Sương.
- Kỳ thực, ta rất hiếu kì một chuyện.
Thanh Sương nhìn Đại hoàng tử nói.
- Chuyện gì?
- Điện hạ ngài, có tiếc nuối hay không.
Gần như không cần suy nghĩ, Đại hoàng tử gật đầu nói:
- Có.
Thân là hoàng tử, nói không nghĩ tới ngồi lên vị trí kia, hiển nhiên là không thể nào.
- Vậy bây giờ thì sao?
Đại hoàng tử lắc đầu một cái, nói:
- Chỉ lĩnh binh đánh trận ở bên ngoài sẽ tự do hơn một chút.
Nói tới chỗ này, Đại hoàng tử nở nụ cười, Thanh Sương cũng nở nụ cười. Đại hoàng tử đưa tay chỉ giáp trụ trên người, nói:
- Trên quân công của ta, lượng nước nhiều đến mức chính ta cũng hoảng hốt, so với Bình Tây Hầu, chênh lệch thật sự quá to lớn, quãng đời còn lại, Vô Cương chỉ hy vọng có thể vắt sạch nước trong đám quân công này là đủ rồi.
...
Hoàng cung, Độc điện.
Trước lò luyện đan đã tắt lửa từ lâu, tiểu thái giám áo đỏ ngồi khoanh chân, ở trước mặt là một tấm chân dung Tỳ Hưu bị trải ra.
Dưới lò luyện đan, mơ hồ có thể nhận ra một chút rung động.
Trong lòng đất hoàng cung Đại Yến, có một tôn Tỳ Hưu niên đại rất xa xưa, đây không phải là việc bí mật gì.
Mà lúc này, Tỳ Hưu kia lại xuất hiện dấu hiệu không ổn định.
Lúc Tĩnh Nam Vương phá Dĩnh Đô, đã từng ác chiến chém giết Hỏa Phượng chi linh, cuối cùng, dẫn đến Dĩnh Đô hỏa thế không thể thu thập.
Linh, đều có thể như vậy, huống hồ là một đầu Tỳ Hưu sống sờ sờ?
Tuy rằng tuổi già, tuy rằng khí huyết đã sớm khô bại, nhưng rốt cuộc, chưa từng chết thật.
Thái giám áo đỏ ném bức hoạ vào lò luyện đan.
Sau đó, đưa tay, lòng bàn tay kề sát vào lò luyện đan, nhắm mắt lại.
Đột nhiên, một luồng cảm giác nóng rực ập tới, đâm nhói lòng bàn tay hắn, bàn tay xuất hiện màu đỏ đậm.
- Gào!
Tại nơi sâu xa, Tỳ Hưu phát ra tiếng gào thét.
Tiểu thái giám áo đỏ thu tay lại, mở mắt ra, hắn nhìn lòng bàn tay không bị tổn thương chút nào, sau đó, hắn mờ mịt nhìn chung quanh.
- Ngươi đang tức giận sao?
Tiểu thái giám áo đỏ hỏi.
Không có đáp lại, một lúc lâu.
Tiểu thái giám áo đỏ lại mở miệng hỏi:
- Hay là... Đang bi thương?
...
Đại Sở.
Dĩnh Đô.
Từ trước đến giờ không phải Dĩnh Thành, nó bị gọi là Dĩnh Đô, mỗi toà đô thành của Đại Sở đều gọi là Dĩnh.
Đô thành mới xây nằm ở phía nam cố đô, bây giờ, nó đã hơi có quy mô.
Hoàng cung mới xây cực kỳ đơn giản, Nhiếp Chính Vương cũng không vội rời khỏi cung điện mới xây.
Đã từng, hoàng cung Đại Sở công chúa trong miệng phồn hoa gấp mười lần so với hoàng cung Yến Quốc, hoàng cung Sở Quốc trong mấy năm nay đã không còn như thế
Hai vu chính đang tiến hành xem bói theo lệ.
Lúc kết quả bói toán xuất hiện, hai người liếc mắt nhìn nhau.
Lập tức, lại bắt đầu thôi diễn thiên cơ lần nữa, một người khác lấy pháp khí ra tiến hành cảm ứng.
Tĩnh Nam Vương từng nói, cái gọi là thiên cơ, dự ngôn, mệnh tượng, tất cả đều là thứ không đáng tin.
Nhưng không thể phủ nhận chính là, có thời điểm nó cũng có thể tự từ nơi sâu xa cảm nhận được thứ gì đó.
Nếu như thật hoàn toàn vô dụng, Tĩnh Nam Vương cũng không đi tới đây.
Rất nhanh, hai vu chính gần như mừng như điên, lao tới tẩm cung Nhiếp Chính Vương.
- Vương thượng, hướng tây bắc thiên cơ suy yếu, xương nứt xuất tán, nó đang hướng xuống dưới, đây là điềm vị Nhân Chủ tây bắc kia sắp chết, khí tượng tràn ra hỗn độn kiếp!
- Vương thượng, Yến ở tây bắc, đây là, đây là...
Vu chính còn chưa nói hết lời, khóe miệng của hắn chảy máu tươi, lập tức, tai mắt mũi miệng cũng chảy máu tươi, thăm dò thiên cơ, thấy rõ khí vận sẽ có tiêu hao lớn, cũng cần trả giá.
Nhưng hắn không để ý, dùng quần áo tuỳ tiện lau rồi nói tiếp:
- Vị kia, vị kia lần này thật không xong rồi!
Nhiếp Chính Vương hít sâu một hơi.
Hắn chưa bao giờ thật một lòng tin tưởng tin tức do vu chính suy đoán thiên cơ mà ra, nhưng Phượng Sào nội vệ gần đây cũng truyền đến một ít tin tức, có bằng chứng cho thấy, vị Hoàng đế của Đại Yến kia. Lần này, hẳn thật không được rồi.
Hắn chịu đựng cực kỳ lâu, chống đến khi Yến nhân lấy phương thức quốc chiến mạnh mẽ cạy ra cánh cửa phía bắc Sở Quốc, chiếm cứ Trấn Nam quan.
Nhưng hắn, chung quy không chịu đựng nổi rồi.
Nhiếp Chính Vương thả tấu chương trong tay xuống, nhẹ nhàng thu vào ống tay áo của chính mình, Trẫm, rốt cục cũng chờ đến khi ngươi chết.
...