Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1757: TỬ VI ĐẾ TINH

- Quan gia, quan gia!

- Quan gia, quan gia!

Trong phòng ấm, quan gia Càn Quốc đang mặc đạo bào, nghiêng người dựa vào một bàn cờ để suy nghĩ.

Bách Lý Hương Lan đi vào, bẩm báo:

- Quan gia, chính phó giám chính Khâm Thiên giám đồng thời cầu kiến.

- Nhìn bọn họ cao hứng như thế, thật sự không ra thể thống gì, ai, tuyên đi.

Hai vị giám chính quỳ phục xuống, trên mặt mang theo ý cười, gần như tranh nhau bẩm báo:

- Quan gia, có tin tốt báo cho quan gia biết, hướng chính bắc, Tử Vi Đế Tinh bỗng nhiên ảm đạm, chính là hình ảnh đế quân suy sụp!

- Quan gia, Hoàng đế Yến Quốc đã sắp không xong rồi!

Càn Hoàng ngây người tại chỗ, Càn Quốc có Hậu Sơn, người của Hậu Sơn thường thôi diễn Khâm Thiên giám, cũng bởi vậy, Đại Càn Khâm Thiên giám là thế lực thuần tuý nhất trong Càn Quốc.

Hai vị giám chính hơi nghi ngờ ngẩng đầu, nhìn quan gia của mình.

Bỗng nhiên, quan gia cười lớn một tiếng, vào lúc bọn họ cũng chuẩn bị cười theo, quan gia lại đột nhiên phát ra tiếng gầm giận dữ, cũng lật tung bàn cờ trước mặt, quân cờ hai màu trắng đen rơi xuống đất.

Quan gia, khóc.

...

Hoang mạc, Vương đình.

Tiểu vương tử đi vào vương trướng của Man Vương.

Lão Man Vương cuộn mình trong thảm lông dê, thân thể gầy nhom giống như một khối xương.

- Phụ Hãn, các tế tự vừa mới cảm ứng được ý chí Man Thần.

Lão Man Vương chậm rãi mở mắt ra, nhìn đứa con trai này.

Tiểu vương tử cười nói:

- Các tế tự nói, trong ý chí Man Thần, rõ ràng nói cho bọn họ biết, vị Hoàng đế Yến Quốc phương đông sắp chết rồi!

Ngựa đạp môn phiệt, công Càn, nuốt Tấn, trục Dã, phạt Sở, thành tựu quốc thế Đại Yến cuồn cuộn, kỳ thực, khí tượng tự thân Yến Hoàng đã sớm dung hợp với khí tượng của Đại Yến.

Cũng không phải bù đắp lẫn nhau, mà là tương hỗ cùng phát triển.

Loáng thoáng, đã có một chút khí tượng thiên tử Đại Hạ năm đó.

Cũng bởi vậy, từ thân thể của Yến Hoàng, vận mệnh của Yến Hoàng đều thể hiện rõ qua quốc vận, cỗ khí tượng này, gần như không thể ẩn giấu.

Cũng không phải tất cả quốc quân đều có thể có đãi ngộ này.

Chỉ có đế vương chân chính, cái chết của hắn, hắn kết thúc, mới xứng đáng với hai chữ “băng hà”!

Trong tròng mắt uể oải của lão Man Vương, bỗng nhiên bắn ra hai tia tinh quang.

Là hàng xóm đáng sợ, Hoàng đế của bọn họ, sắp rời khỏi trần gian trước hắn rồi sao?

Hắn, dĩ nhiên đi trước mình.

Hoàng đế kia mang cho mình áp lực và hoảng sợ thật lớn, dám vừa khai chiến với nước khác, vừa cho mình một phong chiếu thư, giống như răn dạy thần tử, vừa răn dạy cảnh cáo một Hoàng đế như mình, quân chủ chân chính của Yến nhân, hắn, sắp rời khỏi con dân của hắn, rời khỏi Thiết kỵ của hắn hay sao?

Man Thần tại thương.

Man Thần che chở.

Man Thần, vẫn luôn phù hộ con dân trung thành của hắn!

Lão Man Vương nhìn con trai của mình, mạnh mẽ mở miệng nói:

- Cơ hội của chúng ta... Cơ hội của Man tộc... Đến rồi.

...

Khí tượng hay không khí tượng, ở Yến Quốc, kỳ thực phải xem người, có là có, nhưng người tin lại không nhiều.

Bởi là Hoàng đế của bọn họ, không tin thứ này.

Bởi vì đã từng có Luyện Khí sĩ mạnh mẽ nhất Càn Quốc đến kinh thành, có người nói tự mình chém xuống Long Mạch, nhưng xu thế nuốt chửng thiên hạ của Đại Yến vẫn không thể bị ngăn cản.

Mà trước mắt, ở sân sau hẻo lánh của Lục phủ này, nơi này biết dùng người, tự nhiên càng không có tâm tư gì.

- Kẹt kẹt...

Cửa phòng, bị đẩy ra.

Trong phòng, ngồi một người, toàn thân áo trắng.

Tròng mắt của hắn, rất là bình tĩnh nhìn kỹ cánh cửa.

Thái tử một chân, bước qua ngưỡng cửa.

Sau đó, một cái chân khác run run.

Sau khi hắn bước vào, Thái tử chậm rãi quỳ xuống.

Hắn sợ Yến Hoàng, sợ đến tận xương tủy, cho nên, dù cho hắn đến tạo phản, hắn, vẫn quỳ xuống.

- Phụ... Hoàng...

Ánh mắt của Yến Hoàng, không dừng lại trên người Thái tử quá nhiều, mà là nhìn người thứ hai tiến vào cửa.

Người kia, hắn đi vào.

Chân hắn mang theo gió, trên mặt hắn mang theo cười, lộ ra một cỗ vui mừng.

Có lẽ khi tiến lên phía trước còn có một chút do dự, sau khi đi vào, hắn hoàn toàn thả mình, lộ ra dáng vẻ hào hiệp.

Quan trọng nhất chính là, hắn, cũng toàn thân áo trắng.

Hắn hô:

- Phụ hoàng, nhi tử đến đưa ma cho ngài.

...

Yến Hoàng ngồi ở chỗ đó, ánh mắt nhìn lục hoàng tử mực áo trắng, giống như nhìn thấy bản thân mình ngày còn trẻ.

Còn nhớ năm đó, hắn quỳ trước giường bệnh của tiên hoàng, tay nâng khay, nâng đan dược, viền mắt vừa đỏ vừa nhìn tiên hoàng đưa tay cầm đan dược.

- Trẫm sẽ ăn, Trẫm không làm làm thái thượng hoàng đồ bỏ kia, từ khi hoàng quyền trung khu Cơ gia suy thoái như vậy, Trẫm dựa vào thế lực Trấn Bắc Hầu phủ đoạt được ngôi vị Hoàng đế, Lý gia, sợ rằng không tiếp tục trung thành. Cho nên, cái bánh Cơ gia đã không lớn, người trong nhà cũng đừng phân ra.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!