- Trẫm cầu thần hỏi phật, tầm tiên vấn dược, Hoàng đế hoang đường, chết vì ăn đan, chuyện đương nhiên.
- Vị Lý gia kia, Trẫm và hắn có một đoạn hương hỏa tình, hắn cũng đi rồi, ngươi và tiểu tử Lý gia kia, thuở nhỏ cùng nhau lớn lên, Trẫm rõ ràng, quan hệ ngươi và hắn vô cùng tốt. Nhưng tiểu tử Lý gia, lúc làm tiểu Hầu gia, là tiểu Hầu gia, làm Hầu gia, lại là Hầu gia, nếu ngươi vẫn là Thái tử, thân phận sẽ không ngang nhau, không ngang nhau, tình nghĩa kia sẽ có mùi.
- Trẫm đã sắp chết, bảo ngươi tới. Có thời điểm, Trẫm cũng sẽ quay đầu nghĩ lại, nghĩ lại năm đó, Trẫm bị bức ép ra khỏi hoàng cung, đi dựa vào thế lực Trấn Bắc Hầu phủ đoạt lại ngôi vị Hoàng đế, việc này, rốt cuộc là đúng hay là sai.
- Hào nhi, nếu ngươi không thể áp chế Trấn Bắc Hầu phủ, không thể vá cái lỗ thủng do phụ hoàng để lại, phụ hoàng sẽ trở thành tội nhân thiên cổ của nhà họ Cơ chúng ta.
- Sau khi lên làm Hoàng đế, mới phát hiện, phong cảnh và mùi trước mắt đã thay đổi rồi.
- Lúc trước huynh đệ chém giết khốc liệt, đoạt vị lợi hại như vậy, hiện tại quay đầu nhìn lại một lần, nếu có thể lùi một bước trời cao biển rộng, Trẫm, có lẽ sẽ lựa chọn lùi một bước, Trẫm tin tưởng, những thúc thúc bá bá của ngươi cũng nghĩ như vậy.
- Đại Yến, vẫn quá cằn cỗi, nội đấu đến nội đấu đi cũng chỉ có chút gia sản này, tranh nhau, có ý gì?
- Phụ hoàng...
Cơ Nhuận Hào nhìn tiên hoàng trên giường bệnh, trên mặt có màu đỏ ửng dị dạng, ở cổ có vết đen đậm đặc cực kỳ dễ thấy.
- Trẫm không phải Hoàng đế tốt, cũng may, Trẫm có đứa con trai tốt, Hào nhi, chờ Trẫm xuống dưới, tất nhiên sẽ bị liệt tổ liệt tông quở trách, nhưng Trẫm có thể chịu, Trẫm cũng sẽ nhịn.
- Trẫm ở phía dưới chờ, chờ Hoàng đế Đại Yến đời kế tiếp do Trẫm khâm định làm ra công lao của mình, phụ hoàng chờ, chờ ngươi ở phía dưới, kiếm mặt mũi cho phụ hoàng trước mặt liệt tổ liệt tông!
- Phụ hoàng muốn cho liệt tổ liệt tông cảm thấy, dù cả đời của phụ hoàng không làm được cái gì, tất cả đều là hoang đường, nhưng chỉ cần sinh ngươi, chọn ngươi, đời này của phụ hoàng chính là anh minh, chính là đáng giá, ha ha ha...
- Phụ thân không có gì dạy ngươi, từ khi ngươi mở Vương phủ, phụ hoàng không để ý tới triều chính, chỉ phụ trách hưởng lạc, chơi thanh sắc khuyển mã, làm cho những thế gia kia cảm thấy nhà họ Cơ chúng ta, cũng chỉ như vậy mà thôi, làm cho lão huynh đệ Trấn Bắc Hầu phủ cảm thấy tin cậy, cảm thấy ổn định.
- Ở Vương phủ, ở Đông Cung, kỳ thực chính vụ đều do ngươi xử lý. Phụ hoàng không lo lắng bản lãnh của ngươi, nhưng làm phụ hoàng, trước khi đi, dù thế nào cũng phải nói với ngươi vài câu, bằng không, ta sẽ cảm thấy thiếu đi một chút gì đó.
- Thứ nhất, nửa đời trước của ta, cơ bản chính là đấu với các huynh đệ, sở dĩ, phụ hoàng chọn ngươi, cũng nhận định ngươi, đương nhiên, chính là không có phụ hoàng che chở ngươi, ngươi cũng có thể ép các huynh đệ khác không thể ngẩng đầu lên được.
- Nhưng phụ hoàng còn phải căn dặn ngươi, đến lúc ngươi già rồi, khi ngươi cảm thấy mình không còn nhiều thời gian, chuyện truyền ngôi, an bài xong, đừng tiếp tục làm ra những nhiễu loạn giống như phụ hoàng.
- Thứ hai, Man tử, Man tử, Man tử. Mặc kệ lúc nào, Man tộc chính là cây đao treo trên đầu Yến nhân chúng ta, đừng nhìn bọn họ hiện tại không ra thể thống gì, nhưng con mắt của ngươi, nhất định phải nhìn chằm chằm vào bọn chúng, phải chuyên môn nhìn kỹ hoang mạc.
- Tổ huấn Cơ gia, quốc có thể vong, nhà có thể bại, Man tộc không được đông tiến!
- Thứ ba, hài tử, đừng quá mệt mỏi.
...
- Phụ hoàng, sao ngài lại thất thần vào lúc này?
Lời của Cơ Thành Quyết lại kéo Yến Hoàng trở về hiện thực.
Giữa phụ tử với nhau, một người không mặc long bào, một người không mặc mãng bào.
Duy nhất mặc mãng bào bốn trảo chính là Thái tử gia, hùng dũng oai vệ đến, nói chuyện hờ hững tự nhiên, lại quỳ dễ như ăn cháo.
Làm nhi tử, hôm nay uống say là bình thường, ngôn ngữ cử chỉ lộ ra dáng vẻ tuỳ tiện.
Người vẫn nặng như vậy nhưng lại bất ổn.
...
- Hào nhi, Trẫm, phải đi, Trẫm không thiệt thòi, Hoàng đế, từng làm, phúc, hưởng quá, chuyện hoang đường, từng chơi. Trẫm, thật không thiệt thòi chút nào.
- Trẫm đi vào lúc này, là thời điểm nên đi, nhường chỗ cho con ta.
- Thời điểm tới, nhường chỗ cho Đại Yến.
- Thời điểm này, nhường chỗ cho thiên hạ.
- Đại Yến có tám trăm năm giang sơn xã tắc, tổ tiên đầu rơi máu chảy xây dựng nên cơ nghiệp, lão Yến nhân đời đời bảo vệ vinh quang.
- Trẫm, cho ngươi!
- Phụ hoàng!
- Con ta chớ khóc, phải cười. Hoàng đế của Đại Yến, có thể hoang đường, có thể bạo ngược, có thể trắng trợn không kiêng dè nhưng không thể rơi một giọt nước mắt!
- Phụ hoàng!
...