- Nhi tử, thỉnh an phụ hoàng, phụ hoàng, phúc khang.
Cơ Thành Quyết quỳ một chân xuống, hành lễ đơn giản.
Yến Hoàng ngồi phía trên, không có vì lục hoàng tử bất kính mà tức giận, trái lại, khóe miệng lộ ra nụ cười.
Không chờ Yến Hoàng mở miệng bình thân, Cơ Thành Quyết đã tự mình đứng lên.
- Nhi tử của Trẫm, rốt cục lớn rồi.
Yến Hoàng mở miệng nói.
- Thật ra nhi tử đã sớm lớn rồi.
Cơ Thành Quyết nhìn Yến Hoàng, nói:
- Là phụ hoàng ngài vẫn đè ép.
- Vậy ngươi nói, Trẫm, ngăn chặn sao?
- Ngài ngăn chặn, nông canh tác vật, theo bốn mùa mà sinh, theo bốn mùa mà phát triển, theo bốn mùa mà thu, thiên thời không có người nghịch, nhưng ngài lại làm được.
- Thật không.
- Đáng tiếc, ngài ép được con của ngài, lại không ép được thiên mệnh của bản thân.
Cơ Thành Quyết tươi cười, hai phụ tử, kỳ thực tươi cười rất giống nhau.
- Nhi tử cảm tạ ông trời này, rốt cục cũng mang ngài đi, tháng ngày này, nhi tử sắp không sống nổi nữa rồi.
Cơ Thành Quyết quay đầu lại, nhìn về phía Thái tử quỳ ở phía sau.
- Nhị ca, cũng sắp không chịu được rồi.
- Thật ra Trẫm sớm biết, các ngươi, đám các ngươi ở trước mặt Trẫm, từng lần từng lần hô vạn tuế, nhưng ở trong lòng, lại ước gì Trẫm băng hà sớm. Tốt cho các ngươi, nhường chỗ, thật không?
- Phụ hoàng, ngài tin không, có một đoạn thời gian, nhi tử thật suy nghĩ, đời này, ta nên làm vương gia hoang đường, chuyện nên quên phải quên, chuyện nên làm phải hiểu rõ.
- Sống cả đời mơ mơ màng màng, một đời vui tươi hưởng lạc, chẳng phải rất sung sướng hay sao? Nhưng mà, ngài không cho nhi tử cơ hội này.
- Nhi tử sống hài lòng, ngài lại không vui, ngài cho rằng mình trăm công nghìn việc, vì Đại Yến, vì quốc sự, tiêu hao hết tâm huyết, cô đơn không ai bên cạnh, nhi tử lại tươi cười sung sướng.
- Thành Quyết, ngươi coi khinh Trẫm rồi.
- Không, nhi tử không có, từ năm mười tuổi, ngài ôm nhi tử vào lòng, khen nhi tử giống nhất ngài, ngày hôm sau, nhi tử đã hiểu ý của phụ hoàng rồi.
- Ngươi đã hiểu?
- Đã hiểu.
- Rất sớm, đã hiểu?
- Đã hiểu từ lâu.
- Cho nên?
- Phụ hoàng, ngài nghĩ là vì cái gì? Cho nên, nhi tử nên cảm ân đức của ngài hay sao? Nhi tử phải khổ tâm suy nghĩ, khóc ròng thật không? Nhi tử phải ôm lấy chân ngài, gào khóc với ngài, nhi tử hiểu lầm ngài, phụ hoàng, ngươi thật vĩ đại, phụ hoàng ngươi quá khó khăn, phụ hoàng, nhi tử sau này sẽ kế thừa chí hướng của ngài thật tốt.
Cơ Thành Quyết trừng mắt nhìn, đưa tay, chỉ về Yến Hoàng, hô:
- Cơ Nhuận Hào...
Làm con trai, làm thần tử. Lúc này, hắn dám gọi thẳng tục danh quân phụ.
- Ngươi nằm mơ!
Yến Hoàng hai tay đặt lên tay vịn trên ghế, nhìn con trai đại bất kính với mình như thế.
Nhưng hắn hôm nay lại không tức giận chút nào.
- Ngươi tùy ý, Trẫm hôm nay sẽ không nổi giận.
Thái tử quỳ ở dưới nghe vậy, chậm rãi ngẩng đầu lên.
Động tác của hắn, gây nên Yến Hoàng chú ý.
Lúc Thái tử ngẩng đầu lên nhìn, vừa vặn đụng phải ánh mắt Yến Hoàng nhìn sang.
Sau đó, Thái tử lại cúi đầu xuống.
Cơ Thành Quyết đưa tay, từ bên cạnh kéo qua một cái ghế, liền như thế cùng mình phụ hoàng mặt đối mặt mà ngồi xuống.
- Cơ Nhuận Hào, tiểu gia ngã tám đời máu mốc, mới đầu thai làm con trai của ngươi!
- Ngươi tuổi nhỏ lúc, có vú nuôi, không có bị đông cứng chết ở bên đường, không có bị lừa bán, không có sinh nứt da, không có rơi tàn tật.
Như hiện tại, nếu như ngươi không phải nhi tử của Trẫm, ngươi có tư cách gì xuất hiện ở đây, phát ra tính tình của ngươi với Trẫm?
Nụ cười trên mặt Yến Hoàng càng nồng.
- Thành Quyết, ngươi chạy không thoát, ngươi giãy không ra, ngươi bây giờ đi về, dùng lá cách, tắm cho bản thân một trăm tám mươi lần, ngây tắm đến mức lột cả da của mình xuống.
- Ngươi cũng không thay đổi được, sự thực chính mình là hoàng tử Cơ gia, là nhi tử của Trẫm. Không có Trẫm sẽ không có ngươi. Trẫm biết, ngươi vẫn đang hận Trẫm vì việc mẫu phi của ngươi...
Yến Hoàng hơi nhếch cằm lên, nhìn nhi tử ngồi trước mặt mình, tiếp tục nói:
- Là mẫu phi của ngươi lựa chọn Trẫm trước tiên, mới có ngươi, mà không phải vì ngươi mới có lựa chọn của Trẫm.
- Hừ...
Cơ Thành Quyết khinh thường lắc đầu một cái, nói:
- Chà chà, phụ hoàng a, ngài thật không biết xấu hổ, giống như nhi tử của ngài.
- Ha ha.
- Trẫm, chưa bao giờ nghĩ ngươi sẽ tha thứ cho Trẫm, Trẫm thiếu Vô Kính, cũng thiếu Lương Đình, nhưng Trẫm, chưa bao giờ thiểu những tiểu súc sinh các ngươi cái gì.
- Chúng ta là tiểu súc sinh, đúng vậy, ngài là cái gì?
- Trẫm, đã sớm không bằng súc sinh rồi.
- Hí...
Cơ Thành Quyết đứng lên, hắn đang nhìn chung quanh, cuối cùng, hắn kéo lọ hít trên người xuống, sau đó lại đập xuống đất. Làm phụ thân, không thể không hiểu nhi tử, đương nhiên, nơi này không phải là nơi người làm phụ thân sám hối.
Hai người bọn họ, cho dù đến lúc này vẫn cứng đầu, không có người nào muốn nhận sai.
...