Bên ngoài, Ngụy Trung Hà và Lục Băng đứng song song với nhau.
- Người của ta, lần này không sai phái được rồi.
Lục Băng mở miệng nói:
- Bắt đầu từ khi lục điện hạ vào Lục phủ ta, bọn họ đã rõ ràng, nếu như không phải lục điện hạ đăng cơ, đổi lại những hoàng tử khác, bọn họ sẽ giống như Lục Băng ta, sẽ bị tân quân thanh trừ.
Nói cách khác, trừ bỏ Đông Cung hộ quân bên ngoài Lục phủ ra, một chi phiến tử tinh nhuệ mang mặt nạ trong Lục phủ cũng phản chiến, đã bắt đầu đứng về phía lục hoàng tử.
Đây không phải bọn họ sai, bọn họ, cũng không được chọn.
- Người của Mật điệp tư, không sắp xếp vào.
- Đó là ngươi sơ sẩy rồi.
Lục Băng nói.
Ngụy Trung Hà tức giận trừng Lục Băng, nói:
- Ai có thể nghĩ tới, Lục đại nhân sẽ chọn đứng đội?
- Lẫn nhau, lẫn nhau.
Hai đầu lĩnh đặc vụ lớn nhất Đại Yến, vào lúc này, ở ngoài phòng, cứ nói nhảm với nhau.
Càng bất đắc dĩ chính là, hiện tại hai người bọn họ trừ bỏ nói nhảm ra, hoàn toàn không có chuyện gì khác để làm.
...
Yến Hoàng đưa tay, chỉ chỉ ba phần chiếu thư trên khay trà.
- Một phần, là phế Thái tử.
- Một phần, là lập lục hoàng tử.
- Một phần, là lập thất hoàng tử.
Ánh mắt của Cơ Thành Quyết, theo bản năng nhìn lên khay trà.
Ba phần chiếu thư, mang ý nghĩa ba loại kết quả khác nhau.
Phần thứ nhất và phần thứ hai, lại là hoàng lục tử đăng cơ.
Phần thứ nhất và phần thứ ba, lại là thất hoàng tử đăng cơ.
Không lấy ra phần nào, lại là Thái tử đăng cơ.
- Đây là Trẫm tự tay viết chiếu thư, đã đóng ấn rồi.
Yến Hoàng nhìn con trai của chính mình, nói:
- Ta không cho rằng, vào lúc này, ngươi sẽ nói với Trẫm, ngươi không muốn giang sơn này, ngươi không để ý thiên hạ này, ngươi không xứng với long ỷ kia.
Cơ Thành Quyết lắc đầu một cái, nói:
- Làm gì không muốn, vốn là của ta.
- Cõi đời này, từ trước đến giờ không có chuyện gì là chuyện tất nhiên.
- Yêu cầu gì?
Cơ Thành Quyết hỏi:
- Gọi Truyền Nghiệp tới, phụ tử chúng ta cùng làm hiếu tử hiền tôn, khóc tiễn ngài một trận?
- Trẫm đã an bài xong tất cả, Trẫm chỉ cần ngươi trước mắt đáp ứng Trẫm một chuyện, ngươi liền có thể thuận lợi ngồi lên long ỷ kia, đi quân lâm Đại Yến.
Bên ngoài, Ngụy Trung Hà, Lục Băng, Trẫm đã phân phó, bọn họ trung thành với Trẫm, có thể bảo đảm, có hai người bọn họ ở đây, ngươi sẽ rất thuận lợi.
Thái tử, vẫn quỳ ở nơi đó, chiếu thư phế Thái tử sẽ đọc trước mặt hắn và bách quan.
- Chiếu thư tân quân đăng cơ, ngươi có thể bảo Ngụy Trung Hà đọc, thậm chí, ngươi có thể bảo Triệu Cửu Lang đọc cho ngươi.
- Trẫm, có thể để cho ngươi trong sạch trên sử sách, không có chút nhược điểm nào! Ngươi không phải ép huynh bức phụ đoạt ngôi vị Hoàng đế, ngươi là tân quân Đại Yến lập hiền chọn ra! Ngươi có thể sạch sẽ, không bị bất cứ chỉ trích gì, an an ổn ổn ngồi lên cái ghế kia.
- Trong kinh thành, ba doanh Trấn Bắc quân tổng cộng 15,000 người, sẽ trung thành với ngươi, cho dù có một ít vai hề sẽ nhảy ra, cũng không ảnh hưởng chút nào. Trẫm đã dọn sạch Đại Yến, dọn sạch triều đình, không có nơi nào không có ánh sáng chiếu tới.
- Ta giao tất cả cho ngươi. Từ cổ chí kim, hoàng quyền giao tiếp, người có thể làm thoả đáng vững vàng như Trẫm, hiếm như lá mùa thu. Làm Hoàng đế, cho dù đã sắp chết, có ai cam tâm tình nguyện sắp xếp hậu sự vì con cháu, ai lại cam lòng thả xuống vị trí chí tôn này? Trẫm, có thể.
- Mặt khác, chờ lúc ngươi đăng cơ, Vô Kính và Lương Đình cũng đến Bắc Phong quận, Thiết kỵ Trấn Bắc quân đã tiến thẳng vào sào huyệt địch, tiêu diệt Man tộc vương đình. Phần công lao bằng trời này, là Trẫm để lại cho ngươi.
- Ngươi mới vừa đăng cơ, đã có thể có một phần công lao ngập trời, có thành tựu như thế chèo chống, ngươi vừa bắt đầu làm Hoàng đế đã có thể thoải mái hơn rất nhiều..
- Hoàng đế, quan trọng nhất chính là cái gì? Không phải quyền mưu, lấy thuật trị quốc, đó là mạt đạo. Thiên tử, cần phải lấy quân uy vượt lên thiên hạ, lúc này mới có thể dùng đại thế thuận hợp thiên ý. Khặc khặc khặc...
Yến Hoàng ho dữ dội, trong mắt hắn vẫn nhìn chằm chằm vào Cơ Thành Quyết.
- Còn lại, Trẫm cũng không muốn nhiều lời, Trẫm biết, nhi tử của Trẫm, hắn hiểu nên làm Hoàng đế như thế nào, Trẫm cũng tin tưởng, hắn có thể làm được, không kém gì Trẫm. Nhuệ khí Sở nhân, dũng khí Càn nhân, tinh khí Man tộc.
- Trẫm, đã đánh gãy giúp ngươi. Hiện nay là lúc quốc gia kiệt sức, bách tính khốn quẫn, nhưng không ngại. Trong ý chỉ, đã bao hàm tội kỷ chiếu của Trẫm.
- Là Trẫm, cực kì hiếu chiến, dẫn đến dân chúng lầm than.
- Là Trẫm, ham muốn thành tựu, dẫn đến chinh phạt không ngừng.
- Thiên tai, là trời xanh cảnh cáo Trẫm, Trẫm, nhận, cũng chịu.