Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1761: TÂN QUÂN

- Tất cả tội và oán, sau khi ngươi đăng cơ, cũng có thể tiếp tục đẩy lên người Trẫm. Sau đó, ngươi có thể nghỉ ngơi lấy sức, ngươi có thể bắt đầu lại từ đâu, ngươi có thể mua chuộc dân tâm Yến Tấn cho tân quân ngươi sử dụng. Nên làm gì dự trữ nuôi dưỡng quốc lực, ngươi hiểu hơn Trẫm, càng hiểu hơn ta rất nhiều. Còn lại, Trịnh Phàm, Vô Cương, những người này, ngươi nên đứng ra điều giải và thuần phục, Trẫm, không có bất cứ sắp xếp nào.

- Ngươi đã không phải là hài tử nhìn mình mẫu phi chết rồi, chỉ có thể cuộn mình nức nở trong góc tường, hài tử kia dù thông minh, hắn không thể tiếp được cái ghế của Trẫm! Trẫm rất vui mừng, ngươi dám đi tới, ngươi dám trực diện Trẫm, dám nói ra những lời đưa ma cho Trẫm. Đây mới là hài tử tốt của Trẫm.

- Chờ ngươi ngồi lên cái ghế kia, ngươi sẽ cảm kích Trẫm, là Trẫm đã giúp ngươi làm quen với cái ghế kia.

Cơ Thành Quyết lắc đầu một cái, nói:

- Phụ hoàng, nhi tử sẽ không biến thành người giống ngươi, nhi tử sẽ làm một phụ thân tốt.

- Ngươi là Hoàng đế, đầu tiên, ngươi chính là Hoàng đế.

Cơ Thành Quyết cười cười lắc đầu, nói:

- Ta muốn làm phụ thân tốt trước, ta không muốn Truyền Nghiệp sau này giống ta và ngươi hiện tại, phụ tử giống như kẻ thù.

- Truyền Nghiệp, bị bệnh.

- Sau khi ta đăng cơ, ngay lập tức sẽ lập hắn làm Thái tử, đây là vị trí phụ tử chúng ta đánh ra, hắn trả giá, ta cho hắn.

- Không nên gạt chính mình, Thành Quyết, khi ngươi đưa thuốc tới Lục phủ, ngươi không nên lại lừa gạt bản thân mình.

- Ta không có!

Cơ Thành Quyết gào lên với Yến Hoàng:

- Ta sẽ không giống như ngươi, giống lão già ngươi, ngươi cho rằng chính ngươi rất vĩ đại sao, ngươi cho rằng ngươi vì Đại Yến, vì hùng đồ bá nghiệp, tất cả hi sinh đều là vinh quang hay sao?

- Ngươi không phải người, ngươi chính là lão súc sinh, ngươi chính là kẻ chết không yên lành, đáng đời tên độc tài không được an hưởng tuổi già! Ta sẽ không giống như ngươi, tuyệt đối, sẽ không!

Yến Hoàng không có tranh luận, hắn nhìn nhi tử của mình giống như con mèo bị giẫm phải đuôi.

Lúc này, Cơ Thành Quyết hít sâu một hơi, nói:

- Điều kiện, ngươi mới vừa nói, ta phải đáp ứng ngài một chuyện, là quốc sự sao?

- Quốc sự, đó là chuyện của tân quân, không quan hệ với Trẫm.

Cơ Thành Quyết híp mắt, nhìn Yến Hoàng, hỏi.

- Ngài muốn ta làm cái gì?

- Trẫm, muốn ngươi, ở đây, tự tay giết Trẫm. Không phải khăn tang, không phải rượu độc, cũng không phải bảo mấy thái giám dùng gối che mặt Trẫm. Trẫm, muốn mở to mắt nhìn, nhìn nhi tử của Trẫm, nhìn tân quân do Trẫm chọn ra, tự tay giết Trẫm.

Thái tử vẫn quỳ ở đó, hắn lộ ra vẻ hoảng sợ.

Cơ Thành Quyết cảm thấy vô cùng hoang đường, chỉ vào Yến Hoàng nói:

- Ngài điên rồi?

- Trẫm, không điên. Trẫm muốn, chính ngươi mỗi đêm ngủ, sẽ mơ thấy là ngươi tự tay giết phụ hoàng của ngươi, cơn ác mộng này, sẽ kéo dài đến khi ngươi già, kéo dài đến ngày ngươi chết.

- Đúng, không sai, Trẫm chết rồi, bhưng Trẫm sẽ vẫn ‘Sống’, Trẫm sẽ nương theo ngươi, Trẫm sẽ quấn lấy ngươi, Trẫm sẽ nhìn ngươi, khiến ngươi sống trong hổ thẹn, lúc nào cũng ghi nhớ, không dám lười biếng chút nào, đi làm một Hoàng đế Đại Yến không kém gì Trẫm!

...

Trong phòng, không khí rất căng thẳng.

Sau khi Yến Hoàng nói xong, Cơ Thành Quyết vẫn đang nhìn, rất nhiều lúc, đế vương nổi giận, là vì muốn người phía dưới biết lửa giận của hắn, do đó càng phải dựa theo ý chí của hắn để làm việc.

Nhưng vào lúc này, lời nói, vẻ mặt của Yến Hoàng vô cùng bình tĩnh, nhưng lại bình tĩnh này, lại làm cho hai người một đứng một quỳ thừa nhận áp lực vô cùng khủng bố.

Thái tử hiện tại vui mừng vì quỳ xuống rất sớm.

Thậm chí, hắn có chút hối hận rồi, không phải hối hận mình đi vào Lục phủ, mà là hối hận vì sao mình lại đi vào căn phòng này.

Hắn không suy nghĩ liên luỵ đời sau, an ổn suy nghĩ, trên thực tế, vào lúc này, Thái tử đã sớm không để ý tới tương lai của bản thân.

Bởi vì, so với phụ hoàng, hắn là ác mộng của Lục đệ.

Kỳ thực, chỉ trong tình huống hiện tại, đã đủ dẹp mộng Thái tử Cơ Thành Lãng trở thành Hoàng đế.

Trước đây, hắn luôn có một loại ảo giác, nơi này trừ phụ hoàng và Lục đệ ra, mình chính là một người ngoài.

Hiện tại, hắn rõ ràng, đây không phải ảo giác.

Đều là họ Cơ, phụ tử, huynh đệ, việc này không giả, nhưng Cơ Thành Lãng hắn thật sự là một người ngoài.

Hắn không dám đối mặt với phụ hoàng lúc này.

Thậm chí không dám suy nghĩ, hắn thì quỳ ở đây, Lục đệ lại đứng, từ đó nói rõ nội tâm hắn rất sợ hãi!

Đúng thế, hắn nghĩ cũng không dám nghĩ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!