Phụ hoàng, ban đầu đã cực kỳ đáng sợ trong lòng hắn, phụ hoàng lúc này giống như vòng xoáy hắc ám có thể nuốt người, có thể vặn vẹo tất cả, xoắn nát, nghiền thành bột mịn mọi thứ.
Mà Lục đệ, hắn đứng trước mặt phụ hoàng, hô “đưa ma”, gọi thẳng “Cơ Nhuận Hào”, ở trong mắt mình, đó là hành vi cực kỳ dũng cảm, mình không có can đảm như vậy. Nhưng lúc này, lục hoàng tử có thể đứng nổi, mới thật sự làm Thái tử sinh ra cảm giác hít khói.
Bọn họ, mới là phụ tử.
Bọn họ, mới là người một nhà.
Chính mình?
Dường như chỉ là bia ngắm! Chỉ là người góp mặt cho thêm phần náo nhiệt.
Không có hậm hực, không có không phục, cũng không có đố kị, Thái tử cảm thấy, vị trí của mình hiện tại đã rất tốt.
Long ỷ Đại Yến, ngai vàng của Cơ gia, hắn, không ngồi nổi.
Cơ Thành Quyết dùng sức trừng mắt nhìn, đưa tay, cầm lấy lưn ghế dựa, giống như chỉ có như vậy mới có thể chống đỡ thân thể hắn không ngã.
Hắn từng nghĩ tới cảnh tượng hôm nay vô số lần, thậm chí, vào khuya ngày hôm trước, chính là tối ngày hôm qua, hắn còn nghĩ tới hình ảnh này rất nhiều.
Nhưng hắn thật không ngờ tới, phụ hoàng của mình sẽ đưa ra yêu cầu như vậy, không, là ý chỉ!
Phụ hoàng nói, hắn chỉ có một điều kiện này.
Mà hắn, hiện tại vẫn là thiên tử.
Không có lời nói uy hiếp, bởi vì giữa phụ tử với nhau, thực sự đã quá quen thuộc cũng quá hiểu nhau rồi.
Chính mình không dựa theo hắn làm, trận “bức cung” này, cái gọi là “binh biến” sẽ nhanh chóng biến thành trò cười.
Tuy nói ở ngoài Lục phủ, còn có Đông Cung hộ quân vẫn nhận mình ra lệnh, Ngô Lượng suất lĩnh, bọn họ hoàn toàn có thể giết vào.
Những người dưới trướng Lục Băng cũng sẽ đứng về phía mình.
Nhưng binh mã trong kinh thành, xử lý như thế nào, bách quan trên triều đình, xử lý làm sao, nếu phụ hoàng tự mình đi vào Lục phủ, tất cả mọi thứ bên ngoài, hắn đã sớm sắp xếp vô cùng thoả đáng, không thể xảy ra sơ suất gì.
Là chính mình mai phục hắn hay hắn mai phục mình?
Muốn làm Hoàng đế, có thể, để Trẫm, tán thành ngươi, mà phương thức duy nhất tán thành ngươi chính là tự tay giết Trẫm ở nơi này!
Cơ Thành Quyết đã cắn phá môi mình, đầu lưỡi đã phẩm ra mùi máu tanh.
- Ha ha... Ha ha ha... Ha ha ha ha...
Cơ Thành Quyết cúi người xuống, hai tay chống đầu gối của mình, nở nụ cười.
Người khác, lúc nhớ về phụ mẫu của mình, tất nhiên là ấm áp.
Mà chính mình thì sao?
Mỗi lần nhớ về mẫu phi, trong đầu chỉ có hình ảnh mẫu phi thắt cổ.
Mà ở chỗ này, khi nhớ về phụ thân, chính là hình ảnh tự tay giết phụ thân mình.
Người không phải súc sinh, bởi có hiếu kính.
Tại sao phải như vậy, tại sao nhất định phải như vậy, tại sao lại ép ta như vậy?
Cơ Thành Quyết ngẩng đầu lên, lần thứ hai nhìn phụ hoàng.
Mà thần sắc Yến Hoàng vô cùng bình tĩnh.
Hắn, đang đợi, đợi nhi tử của mình động thủ.
Không thể mượn tay người khác, không thể dựa vào vật khác, thậm chí, không thể giam giữ hắn, chờ hắn chết bệnh cũng không thể.
Cơ lão lục không có mắng chửi, không ngừng cằn nhằn: Dựa vào cái gì? Tại sao?
Không nghĩa phát tiết tâm tình, không nói phí lời, cho dù nói ra cũng không có ý nghĩa gì.
Cơ lão lục đưa tay, tìm tòi trên đất, cũng là lọ hít mà hắn đập xuống đất lúc nãy, nhặt lên, hắn lại phát hiện, lọ thuốc hít đã nát một tảng lớn.
Sau khi nhặt lên, lại tiện tay ném trên mặt đất.
Sau đó, ưỡn thẳng lưng.
- Phụ hoàng, ngài bảo thủ cả đời, trước khi đi, không có chút dáng vẻ của người làm phụ thân hay không?
Giọng điệu này, rõ ràng đã mềm hơn trước không ít.
Thái tử cũng không cảm thấy Lục đệ yếu thế, cũng không chê cười hắn, trước mắt, Lục đệ trực diện phụ hoàng, không tan vỡ, còn có thể tỉnh táo, đây là việc cực kỳ ghê gớm.
Yến Hoàng mở miệng nói:
- Trẫm đã đặt một giang sơn hoàn chỉnh ngay trước mặt ngươi. Ngoại địch, Trẫm đã giúp ngươi đánh một lần. Triều đình, Trẫm đã dọn dẹp bằng phẳng.
- Dân tâm, Trẫm chịu tất cả tội, trong tội kỷ chiếu, ta đã gánh vác tất cả về mình.
- Trẫm làm phụ thân, không cầu danh, không cầu lợi, mang tâm huyết cả đời mình đưa vào trong tay của ngươi.
- Trẫm cảm thấy, chính mình, là một cái... Từ phụ.
- Khà khà khà... Ha ha ha... Ha ha ha ha ha...
Cơ Thành Quyết vừa bắt đầu chỉ cười không thành tiếng, sau đó lại lớn tiếng cười to, sau đó tay chỉ Yến Hoàng, hắn cười ngả tới ngả lui.
- Nhị ca, ngươi nghe được không, ngươi nghe phụ hoàng vừa mới nói cái gì, hắn nói hắn là từ phụ, từ phụ đấy, ha ha ha ha, thực sự là buồn cười, thật sự buồn cười mà.
- Làm phụ thân ta sắp ba mươi năm, mẹ kiếp, lần thứ nhất biết, phụ thân ta lại nói chuyện cười với ta, ha ha ha ha.
Thái tử quỳ bên cạnh, cực kỳ mạnh mẽ mà miễn cưỡng phát ra hai âm tiết phụ họa:
- A... A...
Hai âm tiết này lại tiêu hao hết hơn nửa khí lực và dũng khí của Thái tử.