Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1763: TỪ PHỤ TỬ HIẾU

Cơ Thành Quyết đưa tay chỉ vào mặt mình, hắn tiến lên vài bước tới trước mặt Yến Hoàng, nói:

- Phụ hoàng, nếu ngài là từ phụ, ngài lại cẩn thận nhìn một chút, khuôn mặt của ta, khuôn mặt nhi tử của ngài có phải là mặt hiếu tử hay không?

- Chống đỡ xã tắc này, xứng đáng với liệt tổ liệt tông, mới là đại hiếu.

- Ồ?

Cơ Thành Quyết mở hai tay ra, nói:

- Nhị ca, có nghe không, ta sống lớn như vậy, mới hiểu được Cơ gia, gia đình chúng ta lại là tấm gương trong thiên hạ, phụ từ tử hiếu!

Yến Hoàng nhắc nhở:

- Mặt trời sắp xuống núi, nếu ngươi đến rồi, cũng đừng do dự nữa, Trẫm, cũng không muốn chờ.

- Phụ thân.

Cơ Thành Quyết cắn răng, tiếp tục nói:

- Nói thật, là một Hoàng đế, nhi tử lật tất cả sách sử cũng không tìm được bao nhiêu người có thể sánh bằng ngài.

- Nhưng, ta là con trai của ngài.

- Ta cũng không muốn lật sách sử xem cuộc đời của ngươi, không phải xem tuổi, không phải xem công tích vĩ đại của ngươi, không phải xem những bình luận ưu khuyết điểm của ngươi!

- Ta sống ở trước mặt ngài.

- Ta sống ở trước mắt ngài.

- Ta nhìn ngài, ngài cũng có thể nhìn ta.

- Ngài có nghĩ tới hay không.

- Ta là con trai của ngài, mà các nàng là thê tử của ngài!

- Mẫu phi của ta, là nàng lựa chọn ngài, ta biết, khi còn bé mẫu phi ôm ta, nói với ta, ông ngoại bảo nàng lựa chọn ra hoàng tử có chất lượng tốt nhất, nàng đến xem, chọn người đẹp nhất, anh tuấn nhất.

- Chọn ngài, chọn ngài, Cơ Nhuận Hào, làm người đàn ông của nàng!

- Mẫu phi ta đời này, có làm qua chuyện có lỗi với ngài không, có đúng hay không!!!

Cơ Thành Quyết gào lên với Yến Hoàng:

- Cơ Nhuận Hào, ngươi hiện tại nói với tiểu gia, mẫu phi ta, có điểm nào không được!

Yến Hoàng lắc đầu một cái, nói:

- Mẫu phi ngươi, không có gì không được.

- Có phải là vì nàng nên như thế, nàng đáng đời, nàng mắt mù, chọn phải kẻ vô nhân tính, không có chút liêm sỉ nào!

- Hiện tại, ngài càng muốn nhi tử của ta đi lên con đường của mình, thật không? Ngươi là Hoàng đế tốt, nhưng ngài là nam nhân gì chứ, xin lỗi nữ tử yêu ngài đi.

- Để nhi tử của ngài, từng người nhận dày vò như ngài, sống cuộc sống ăn bữa nay lo bữa mai, bất cứ lúc nào cũng có thể bị ngài ném ra ngoài khai đao!

- Tam ca của ta, ngài có thể trực tiếp giết hắn, lại ban cho một chén rượu độc, giải thoát cho hắn!

- Hắn phế bỏ, hắn chờ ở giữa hồ ba năm, ròng rã ba năm! Hắn thật vất vả tỉnh lại, thật vất vả nghĩ có nên cố gắng sống tiếp hay không! Ngài biết đêm đó huynh đệ chúng ta uống rượu với nhau, Tam ca nói cái gì không, hắn nói, hắn muốn cầu ngài, cầu ngài thả hắn ra ngoài, hắn muốn đi khắp Đại Yến, đi khắp Tấn địa, đi viết thơ làm phú vì biên giới Đại Yến!

- Sau đó thì sao, ngài đối xử với hắn thế nào? Độc tài, độc tài, ngài làm được, là thật sự có tư vị, bản thân còn cảm thấy chính mình vĩ đại, cao thượng, thiên cổ nhất đế!

- Nhưng ngươi có mở đôi mắt ra nhìn chúng ta một lần hay không, chúng ta, chúng ta, chúng ta!!! Chúng ta là người sống sờ sờ, là người!!!!!!!!

Ánh mắt của Yến Hoàng vẫn bình tĩnh, nhắc nhở:

- Còn nữa, thời gian uống cạn một chén trà, vị trí này, đã không phải là của ngươi rồi.

Cơ Thành Quyết gật gù, nói:

- Được, tiểu gia sẽ tác thành cho ngài, tác thành ngài chết có lực, chết thú vị, ha ha ha, ngài, đi, chết, đi!

Cơ Thành Quyết vươn hai tay ra, đột nhiên bóp cổ Yến Hoàng.

Yến Hoàng không có phản kháng, tuy rằng hắn hiện tại không có lực phản kháng, nhưng hắn bị bóp cổ, thậm chí ngay cả động tác ngăn cản bằng bản năng cũng không có.

Hắn cứ im lặng ngồi trên ghế, mặc cho nhi tử của mình bóp cổ.

Không thở nổi, nhưng hắn cũng không cảm thấy đau đớn cỡ nào, hắn đã quen thuộc loại cảm giác không thể thở nổi này quá nhiều lần.

Trước đây, hắn cần mạnh mẽ chống lại, lần này, hắn không có chịu đựng, cũng không cần gắng gượng, cũng bởi vậy, hắn có cảm giác như được giải thoát.

Trong góc, Thái tử ngẩng đầu lên, nhìn tình cảnh phát sinh trước mắt, đệ đệ của hắn đang bóp cổ phụ hoàng.

Cơ Thành Quyết dùng sức bóp.

Đáng tiếc, hắn không phải võ giả, không cách nào bẻ gãy cổ một người, nhưng thân thể nam tử trưởng thành dù suy yếu, năng lực bóp chết người, vẫn có.

Sau đó, Yến Hoàng lại đang cười, hắn, vẫn cười!

- Ha ha ha... Khà khà khà...

Cơ Thành Quyết cũng nở nụ cười, nước mắt bắt đầu chảy xuống không ngừng, nước mũi đang chảy thành giọt.

Phụ tử bọn họ, dùng phương thức này nhìn nhau mà cười.

Ánh mắt Yến Hoàng dần dần mơ hồ.

Hắn đã không thấy nhi tử trước mặt.

- Phu quân.

- Tướng công.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!