Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1764: ĐẾ BĂNG

Bên tai, có hai tiếng nói mềm mại. hắn nhìn thấy Điền hoàng hậu đứng trong cửa sổ, cầm trong tay thêu, đang che miệng cười xấu hổ.

Hắn nhìn thấy dưới cây bạch quả, Mẫn phi đem một khối ngọc bội, trực tiếp ném về phía mình:

- Ta chọn ngươi, ngươi không được chạy, nhà ta có bạc có thể mua đùi gà, ngươi không cần cướp với tên kia.

Trẫm, đến rồi, Trẫm, trở về rồi.

Yến Hoàng hiện tại, cảm thấy toàn thân ung dung và thoải mái.

Giống như có thể dỡ tất cả trọng trách trên người xuống.

Hắn vẫn là chính mình của quá khứ, như hôm nay mặc áo trắng, cầm một cây quạt giấy, Yến quốc trong trời đông giá rét, cũng từng lén lút mở cây quạt quạt gió.

Sẽ đi nhìn nàng dâu chưa bước qua cửa, cũng quạt ngửi mùi tiểu thư Mẫn gia, cười nàng thiếu may vá thêu thùa, còn nằm dưới cây lớn, vừa phơi nắng, vừa nhìn một đám trẻ con chơi đùa bên cạnh mình.

Lúc mình ốm đau, bên người còn có người một nhà đứng quan tâm mình.

Từng hình ảnh không ngừng xuất hiện trong tầm mắt Yến Hoàng.

Hắn là Hoàng đế, nhưng Hoàng đế cũng là người.

Hắn không phải người trời sinh lục thân không nhận, cũng không phải lạnh lẽo từ trong bụng mẹ, hắn có thể phân rõ, cái gì là nóng, cái gì là ấm áp, cũng có thể lĩnh ngộ vẻ đạp nhân gian.

Đời này, hắn làm quá nhiều chuyện, nhưng cùng lúc, hắn còn có quá nhiều việc chưa làm.

Vô Kính, Lương Đình, đây chính là Trẫm bàn giao cho các ngươi.

Trẫm để con trai của mình, tự tay nhiễm máu tươi của Trẫm, Trẫm cho Đại Yến một đế vương hoàn toàn mới!

Đây là Đại Yến do ba người chúng ta đánh ra, nó, sẽ được bảo vệ tiếp.

Tân hoàng Đại Yến, sẽ kế thừa quyết tâm và ý chí chúng ta, để long kỳ màu đen treo khắp tất cả ngõ ngách trong thiên hạ!

Hiện tại, Trẫm, rốt cục có thể đi chết rồi, rốt cục có thể giải thoát.

Sống sót, thật mệt mỏi quá, mệt mỏi quá.

...

- A!!!!!!!

Cơ Thành Quyết nhìn thấy Yến Hoàng cười tươi, hắn thả lỏng tay, thân thể không ngừng lui ra phía sau, hắn lảo đảo và té xuống đất.

Hắn cảm giác phụ hoàng của mình điên rồi, hắn cảm giác mình cũng điên rồi.

Hắn quay đầu nhìn về phía Thái tử quỳ trong góc, Thái tử cũng rơi lệ đầy mặt, hồn vía lên mây.

Điên rồi.

Điên rồi.

Đều điên rồi.

Toàn mẹ kiếp điên rồi!

Cơ Thành Quyết muốn trốn, hắn muốn chạy khỏi nơi này, trong đầu của hắn, tất cả đều là hình ảnh mình bóp cổ phụ hoàng, phụ hoàng vẫn mỉm cười.

Ta giết ngươi.

Ta giết vua.

Ta giết phụ thân.

Ngươi cười cái gì.

Ngươi đang cười mình được giải thoát rồi sao!

Dựa vào cái gì, dựa vào cái gì ngươi có thể phủi mông một cái giải thoát rồi, dựa vào cái gì!

Cơ Thành Quyết quay đầu bò ra ngoài, hắn bức thiết muốn trốn khỏi lao tù không có lối thoái này, hắn muốn đi bên ngoài, chỉ vì muốn hít không khí bên ngoài..

Nhưng mà, vào lúc này.

Lúc Yến Hoàng hấp hối, chậm rãi mở mắt ra.

- Thành Quyết...

Đáng chết.

Đáng chết.

Hắn lại ép ta.

Hắn lại nói với ta, thời gian không nhiều.

Hắn đang buộc ta.

Từ nhỏ đến lớn.

Từ Nam An huyện thành đến hoàng cung.

Từ quá khứ đến hiện tại.

Hắn vẫn ép ta, ép ta chạy, ép ta không được cười, ép ta không được khóc!

Hiện tại, vẫn tiếp tục ép ta giết hắn!

Ngươi ép ta, tại sao, tại sao, tại sao, ngươi cần gì ép ta chứ!

- A a a a!!!!!!!

Cơ Thành Quyết nằm trên mặt đất, đôi mắt ửng hồng, đưa tay rút một cây chuỷ thủ ra.

Đây là hắn học họ Trịnh, bên người họ Trịnh, cho dù có Kiếm Thánh bảo vệ, trong ủng cũng cất giấu một thanh chủy thủ đã tôi độc.

- Vù!

Chủy thủ rút ra, Cơ Thành Quyết đứng dậy.

Hắn lao tới trước người phụ hoàng.

- Phốc!

Chủy thủ, tàn nhẫn đâm vào ngực phụ hoàng.

- Lạch cạch!

Máu đỏ đến mức biến thành màu đen, sền sệt, mang theo nhiệt độ, bắn tung toé vào mặt của hắn.

Hắn sửng sốt, hắn nhìn tay mình, nhìn chủy thủ cầm trong tay mình, nhìn phụ hoàng bị đâm vào lồng ngực.

Tay của hắn đang run rẩy, thân thể hắn cũng run rẩy, tâm của hắn rung động tới cực điểm.

Hắn mờ mịt ngẩng đầu lên.

Phụ hoàng lại nhìn về phía mình lần nữa.

Phụ hoàng.

Mở to mắt.

Nhìn mình.

Phụ hoàng vẫn mỉm cười, nói:

- Thành Quyết... Cũng đừng... Quá mệt mỏi...

...

- Gào!

Trong cung điện, lò luyện đan phát ra tiếng nổ mạnh mẽ, ngay sau đó, một tiếng Tỳ Hưu kêu rên vang lên từ lòng đất.

Sau đó, tiêu tan trong không tịch.

Tiểu thái giám áo đỏ đứng lên.

Hắn rời khỏi cung điện.

Hắn đi tới trước đài cao, nơi đó có một cái chuông lớn.

Tiểu thái giám áo đỏ cầm lấy thanh chuỳ.

Đột nhiên, hắn nhìn bầu trời có phần mờ mịt, lại nhìn chân trời một chút, ánh trời chiều dần dần xuất hiện một tia tối tăm.

Trời, tối.

- Trời tối rồi!

Tiểu thái giám áo đỏ cầm chuỳ, sau đó, nặng nề đập vào chuông lớn!

...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!