Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1765: BI THƯƠNG

- Đùng!

- Đùng!

- Đùng!

Ly Chung trong hoàng cung vang lên, truyền khắp Yến kinh.

Chuyện này ý nghĩa là, có người thân phận cực kỳ cao quý của Đại Yến đi rồi.

Lần trước Ly Chung vang lên, là hoàng hậu hoăng thệ.

- Đùng!

- Đùng!

- Đùng!

Dưới tiếng chuông, toàn bộ hoạn quan cung nữ trong hoàng cung đều dừng bước, dừng việc trong tay.

Bách quan đều dừng công văn.

Toàn bộ Yến kinh, người buôn bán nhỏ, nha dịch quan sai, trà lâu tửu quán, trên tới quyền quý, dưới tới bách tính bá tính, vào thời khắc này, gần như tất cả đều ngừng lại.

Bọn họ, đang cầu khẩn, bọn họ, ở kinh hoảng, bọn họ, sợ hãi, bọn họ tự lẩm bẩm, từng người đều nói: Sẽ không, không thể, sẽ không, không thể...

Đô thành Đại Yến náo nhiệt, vào lúc này biến thành yên tĩnh, ngay cả gió thu cũng hơi dừng lại.

- Đùng!

- Đùng!

Tiếng thứ bảy.

Tiếng thứ tám.

Sau đó, Ly Chung vang lên tiếng thứ chín.

- Đùng!

Ly Chung vang chín lần, thiên tử băng hà, ngự long quy thiên.

Vào lúc này, trong thành Yến Kinh, tiếng khóc động trời!

...

Mua thu, Đại Yến Vĩnh Bình năm thứ tư, đế băng.

...

Sau khi Ly Chung vang chín lần, cả tòa Yến Kinh lâm vào đau thương to lớn, đầu đường cuối ngõ, trong viện ngoài sân, đều là tiếng khóc.

Dân chúng thành Yến Kinh đều biết thân thể Hoàng đế của mình không được tốt, mà không đề cập tới năm đó Tàng phu tử vào Yến Kinh trảm Long Mạch cử chỉ thần thần thao thao là thật hay giả, Hoàng đế lúc trước vào trong hậu viên an dưỡng một quãng thời gian thật dài, nếu không phải thân thể thật sự không chèo chống nổi việc quốc sự, tại sao Hoàng đế bệ hạ lại rời khỏi hoàng cung?

Nhưng, biết là một chuyện, có linh cảm là một chuyện, còn chân chính nghe được tiếng chuông kia vang lên, trong phút chốc, bọn họ cảm giác như có sấm sét giữa trời quang.

Hoàng đế của bọn họ, tại sao lại quy thiên rồi?

Trong nhận thức của bọn họ, cho dù thân thể Hoàng đế có bệnh, cũng sẽ có lúc tốt lên, cho dù Hoàng đế thật hấp hối, hắn kia nhất định sẽ không chết đi.

Hắn là Hoàng đế, hắn là chí tôn Đại Yến, hắn, hắn như người ta vẫn hô to vạn tuế.

- Bệ hạ... Bệ hạ... Bệ hạ...

Một ông lão ngồi quỳ dưới mặt đường, khóc lớn.

Hắn không phải quyền quý, cũng không phải quan chức, hắn chỉ là một người dân trồng rau, hắn gào khóc, không có bất cứ ì mục đích gì khác, cũng không có người nào thật sự giám sát xem một lão nông dân trồng rau có đau buồn thật hay không.

Bởi vì không người quan tâm, cho nên nó mới có vẻ chân thực.

Lão nông dân trồng rau lấy bán ráu mà sống, trong nhà có ba con trai, trưởng tử chết trận ở bên sông Vọng Giang, con thứ hai phòng thủ Nam Vọng thành, tiểu nhi tử vẫn còn nhỏ tuổi.

Lão thê mấy năm trước bởi vì nhận được tin tức trưởng tử chết trận, cho nên thương tâm quá độ nên không chịu nổi nữa, không bao lâu cũng buông tay nhân gian.

Lão nông dân trồng rau chỉ có thể dựa vào bản thân mình nuôi sống tiểu nhi tử sống tiếp.

Năm ngoái phạt Sở, quốc nội lại sinh ra loạn tai, dẫn đến phố chợ đánh thuế cao gấp đôi năm trước, cuộc sống khi đó thật gian nan.

Theo lý thuyết, hắn nên hận, chí ít, trong thơ từ thư sinh Càn Quốc, bách tính Yến Quốc nên hận vị Hoàng đế cực kỳ hiếu chiến của bọn họ mới đúng, đó là dân tặc, đó là độc tài, đó là bạo quân bị bách tính hận không thể ăn tươi nuốt sống.

Nhưng lão nông dân trồng rau không có, hắn đang khóc, một lần lại một lần gào khóc “bệ hạ”, hắn đau khổ xuất ra từ nội tâm, xuất ra từ tinh thần.

Hắn ngồi dưới đất, rõ ràng cao tuổi rồi nhưng hai tay lại không ngừng nện vào mặt đất như đứa trẻ, kêu khóc nước mắt như mưa.

Lúc hắn biết tin trưởng tử chết trận sa trường, hắn chỉ lau lệ trên mặt, sau đó mạnh mẽ nhịn xuống, hắn là nam nhân, một đại lão gia, sao có thể khóc lớn giống như thê tử của mình?

Nhưng vào hôm nay, hắn lại không để ý mặt mũi hay không mặt mũi, hắn chính muốn khóc, hắn muốn gào to.

Trên đường phố, không ai cười hắn, bởi vì rất nhiều người đều đang khóc.

Lão bản trên cửa hàng bò xổm trên quầy, không ngừng lau nước mắt, tiểu nhị tựa vào ván cửa, đôi mắt ửng hồng.

Lúc trước có không ít người vội vã qua đường, lúc này đều ngồi bên đường, tất cả mọi người đều bị bầu không khí bi thương to lớn xâm nhiễm, mỗi người bọn họ đều là một bộ phận tạo thành bầu không khí đau thương.

Phần lớn người trong bọn họ, vào lúc thiên tử xuất cung đi tuần, cũng chưa từng gặp qua thiên tử, thậm chí, không biết thiên tử có hình dáng ra sao, nhưng vào hôm nay, bọn họ cảm thấy đau đớn đến từ nội tâm.

Ngoài thành Yến Kinh, đã sắp bắt đầu mùa đông, đã có một ít nạn dân di chuyển tới gần.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!