Xe ngựa, đã vào phố.
Tiếng khóc bách tính truyền vào xe, hai huynh đệ cũng bị bầu không khí bi thương vây quanh.
Cơ Thành Lãng hít sâu một hơi, hắn thở ra.
Cơ Thành Quyết mở miệng nói:
- Không quản thế nào, hắn đúng là Hoàng đế tốt.
Dừng một chút, Cơ Thành Quyết nói thêm:
- Ở trong mắt bách tính.
Lập tức, Cơ Thành Quyết như nghĩ tới điều gì, mở miệng nói vọng ra phía trước:
- Ngụy công công.
- Có nô tài.
- Ta hiện tại có thể hạ chỉ không?
Trên lý thuyết, là không thể, rốt cuộc tân quân còn chưa đăng cơ, thậm chí, rất nhiều đại thần còn chưa biết được tân quân Đại Yến không phải Thái tử mà là lục hoàng tử.
Nhưng, trên thực tế, có Ngụy Trung Hà cùng Lục Băng ở đây, vào lúc này, thánh chỉ có thể trực tiếp giả dùng di mệnh tiên hoàng để truyền.
Ừm, hiệu quả còn tốt hơn cả tân quân.
- Bệ hạ, tất nhiên là có thể.
Cơ Thành Quyết gật gù, nói.
- Truyền chỉ, lệnh Bình Tây Hầu điều Tĩnh Nam quân ngoài thành vào kinh.
...
Trịnh Hầu gia ôm Thiên Tử kiếm, ngồi trên lưng Tỳ Hưu, rất đắc dĩ.
Đó là việc tất nhiên.
Đối mặt với một nhánh quân cực kỳ tôn sùng và cực kỳ khách khí lại với mình nhưng không nghe điều lệnh, ừm, cho dù mình trên “danh nghĩa” là chủ soái của bọn họ.
Càng vào những lúc như thế này, trong thành Yến Kinh còn phát sinh đại biến.
Không quen, thật không quen.
Từ lúc ở Hổ Đầu thành bị điều đến Thúy Liễu bảo, năm năm qua, mỗi trận phong vân tại Đại Yến, Trịnh Phàm hắn cơ bản đều tham dự, cũng coi như người chứng kiến sự phát triển mạch lạc của Đại Yến.
Tiết mục đoạt vị này, sau khi hắn vào kinh, cũng bước được chín mươi chín bước, nhưng lúc bước ra một bước cuối cùng lại bị đạp ra ngoài, chờ ở nơi đây.
Không thể nhìn thấy là một trận tiếc nuối.
Mà tạo thành tất cả những thứ này, lại là vị Hoàng đế kia, tay của hắn, đã rất sớm bố trí tất cả mọi thứ, “những người không liên quan” với chuyện này, không thể đưa tới tác dụng then chốt nào.
Đoạt vị, là việc nhà của thiên tử, cần cho người trong thiên hạ một câu trả lời, đương nhiên, cường điệu phải cho hai vị vương gia kia một câu trả lời.
Chỉ là, lúc thật sự phát sinh, người ngoài không được tham gia vào náo nhiệt này.
Trong lòng Trịnh Hầu gia có chút nôn nóng.
Lúc ăn lẩu với lão Điền, lão Điền đã nói, kỳ thực ai làm tân quân, đối với Bình Tây Hầu ngươi mà nói, đều như nhau.
Mà người mù đề cập tới một câu, nếu Cơ lão lục lên làm tân quân, khả năng càng nguy với chúng ta, bởi vì trước đây cảm thấy Cơ lão lục ăn bột ngô rất đáng yêu.
Nhưng nguyên nhân “đáng yêu” căn bản ở chỗ, hắn vẫn bị Yến Hoàng chèn ép không thể đưa tay chạm vào hạt nhân của triều đình, nói một cách chính xác, là quyền bính chân chính của một quốc gia, mà một khi hắn ngồi trên vị trí kia, kế thừa tất cả của Yến Hoàng, như vậy, đối thủ này sẽ ra chiêu mang tính trí mạng.
Quả thật, người mù rất có tố chất “tạo phản”.
Kỳ thực, Trịnh Phàm cũng rõ ràng, nhưng dù cho bỏ qua giao dịch giữa hai người sang một bên không nói tới, trên khuynh hướng tình cảm, hắn vẫn hi vọng Cơ lão lục có thể cười đến cuối cùng.
Nhớ năm đó ở cửa Trấn Bắc hầu phủ, một vương gia tiêu dao hoang đường, một hộ thương giáo úy không chính hiệu.
Hiện nay, một đã phong hầu, một khác, nếu có thể ngồi trên ngôi vị Hoàng đế, lúc dư vị nhân sinh giống như đưa thân vào một vòng tròn, trừ bỏ góc độ lợi ích cá nhân không nói, kỳ thực rất tươi đẹp.
Cho tới cái khác, sau này hãy nói.
Chờ đợi.
Chờ đợi.
Sau đó, Ly Chung vang lên.
Ly Chung vang chín lần, đám sĩ tốt toàn bộ quỳ xuống, bắt đầu gào khóc.
Trịnh Hầu gia cũng rời khỏi người Tỳ Hưu, ôm Thiên Tử kiếm, quỳ trên mặt đất.
Trước đây có một số việc, không thể làm sáng tỏ, nói một cách chính xác, không tới hôm nay, ngươi nhìn không rõ ràng.
Đó chính là Yến Hoàng, uy vọng trong quân của hắn.
Một Hoàng đế hùng tài đại lược, một Hoàng đế kiên quyết khai thác tiến thủ, hắn tất nhiên sẽ được sĩ tốt ủng hộ.
Chính là Tĩnh Nam quân, trung thành với lão Điền, dù cho lão Điền hạ lệnh tạo phản cũng sẽ theo đồng thời đánh vào Yến kinh, nhưng khi bọn họ biết được Yến Hoàng băng hà, sẽ đau lòng, có khóc hay không?
Biết, tất nhiên là biết.
Người là một vật dẫn phức tạp, quân đội, là do mấy vạn, mấy chục vạn người tạo thành một đoàn thể, chỉ có thể phức tạp hơn.
Bởi vì bất luận là Trấn Bắc quân hay là Tĩnh Nam quân, chủ thể sĩ tốt trên cơ bản đều là Yến nhân.