Yến Hoàng nhìn như uỷ quyền xuống, hai đại tập đoàn quân kỵ chiến của Đại Yến đều nằm trong tay hai vị vương gia, nhưng kì thực, Yến Hoàng đã sớm có uy vọng và ảnh hưởng lên tất cả Yến nhân, việc này không giả được.
Danh chính ngôn thuận, đường đường chính chính, rất nhiều lúc nhìn như không có tác dụng gì, nhưng một số thời khắc, ngươi không thể phủ định giá trị của nó.
Ví dụ như Hứa mập mạp, trước đó hắn là người kiên định ủng hộ Trấn Bắc Hầu phủ tạo phản, hiện tại, không phải chính là trung lương Đại Yến, trấn thủ một phương hay sao?
Có lẽ, cũng chỉ có Trịnh Hầu gia Tấn đông quân của hắn sẽ bị xung kích nhỏ nhất.
Bởi vì chủ thể Tấn đông quân, cũng không phải Yến nhân thuần túy, tất nhiên là không thể cảm động lây.
Sau đó, tình cảm qua đi, một vấn đề rất thực tế xuất hiện, rốt cuộc, ai thắng?
Là tiểu lục tử?
Là Thái tử?
Hay là những hoàng tử khác ăn được khối thịt nạc này?
Sau đó, chính mình nên làm gì?
Đoạt vị không phải việc của mình, vấn đề là, người ngoài thường thường càng nóng lòng và để bụng hơn người tham dự.
Cũng may, cảm giác chờ đợi kia không kéo dài lâu.
Khúc công công mang theo thánh chỉ đến.
- Bình Tây Hầu, tiếp chỉ.
Hoàng đế mới vừa băng hà, đây là ý chỉ gì?
Là di chiếu, hay là tân quân?
Trịnh Hầu gia quỳ xuống, chuẩn bị tiếp chỉ.
Đương nhiên, Trịnh Phàm hắn đương nhiên sẽ không ngu, vạn nhất trên ý chỉ nói bảo hắn uống một chén rượu hoặc tự sát, Trịnh Hầu gia hắn sẽ phản loạn cho ngươi xem.
Nhưng nội dung thánh chỉ, ngắn gọn ngoài dự kiến của Trịnh Hầu gia:
- Mệnh Bình Tây Hầu Trịnh Phàm, lập tức điều Tĩnh Nam quân ngoài thành vào kinh, hộ Trẫm thánh cung.
Trịnh Phàm: “…”
Việc này không giống di chiếu của Yến Hoàng, cũng không giống Thái tử hoặc là những hoàng tử khác đưa ra thánh chỉ như vậy, càng không giống Cơ lão lục sẽ truyền đạt ý chỉ, Cơ lão lục hắn là hạng người gì, hắn biết rõ!
Trong quán canh thịt dê tại Bắc Phong quận, hai người đã sớm bộc lộ tính đa nghi, phân tích bản tính của nhau.
Nhưng, Trịnh Hầu gia vẫn nói:
- Thần, lĩnh chỉ.
Quản hắn ba bảy hai mươi mốt, vào lúc này, bên cạnh mình có binh mã tín nhiệm tuyệt đối bảo hộ mình, đó mới là việc quan trọng nhất.
Chờ nhận chỉ, hắn lại phát hiện phía sau Khúc công công còn có Trương công công của tiểu lục tử.
Nha, giống như đã hiểu.
Trịnh Hầu gia cầm Thiên Tử kiếm, vươn mình lên Tỳ Hưu, đầu tiên nói với Phiền Lực:
- Trở về, mang gia quyến đưa về Vương phủ.
- Vâng, chủ thượng.
Phiền Lực rời đi.
Trịnh Hầu gia đi cùng Khúc công công, lần thứ hai đi đến cửa đông.
Cửa thành, bị mở ra rồi.
Không ai nghi vấn chiếu mệnh, tất cả đều có vẻ rất thuận lợi.
Nhưng rõ ràng, thời điểm này Ly Chung vang lên không bao lâu, vốn nên có nghi kỵ ở khắp nơi, nhưng chuyện trước mắt lại vô cùng trôi chảy.
Trịnh Hầu gia ra khỏi thành, đi đến đại doanh ngoài thành.
Sau đó không có chút bất ngờ nào.
Một vạn Thiết kỵ Tĩnh Nam quân cộng thêm thân binh Trịnh Hầu gia mang đến từ Phụng Tân thành, toàn bộ nghe lệnh cùng đi.
Lúc đại quân vào kinh, cũng không có ngăn cản.
Tất cả đều thuận lợi.
Thuận lợi đến mức Trịnh Hầu gia cảm thấy không quen.
Trịnh Hầu gia ra khỏi thành, Trịnh Hầu gia lại trở về, bên người còn mang theo hơn vạn binh mã nghe theo lệnh của mình.
Hô một tiếng: Ta lại trở về, hơi quá mức mất mặt.
Nhưng ít ra, cảm giác an toàn có, lòng dạ cũng nhấc lên, cảm giác mình có thể rồi.
- Khúc công công, tiếp theo, bản hầu nên đi nơi nào?
Trịnh Hầu gia hỏi câu phí lời.
- Hầu gia, tự nhiên đi tới chỗ bệ hạ, tạ ân báo cáo kết quả.
Trịnh Phàm gật gù, vung tay lên, Thiết kỵ chạy tới hoàng cung.
Mấy ngày trước đây, lúc tiếp nhận Thiên Tử kiếm trong tay Yến Hoàng, phụng mệnh ra khỏi thành điều binh, Trịnh Hầu gia ở trên đường đã nghĩ tới mình có giống Đổng Trác mang binh vào thành hay không.
Hiện tại, binh của hắn đã điều vào rồi.
Hơn vạn Thiết kỵ, ở bên trong kinh thành, tuyệt đối là lực lượng không thể ngăn cản.
Đừng xem trong thành còn có Trấn Bắc quân, nhưng thật khởi xướng tàn nhẫn, ai động thủ trước ai chiếm được tiên cơ, không phải ác chiến không nổi.
Mà chuyện tạo phản kiểu này, cho dù tỷ lệ thành công một thành cũng sẽ làm cho vô số dã tâm gia xuất hiện như tre già măng mọc.
Huống chi, chính mình hiện tại miễn cưỡng có tỷ lệ năm thành.
Càng như vậy, Trịnh Phàm càng khó hiểu.
Khi ngươi không có cơ hội, ngươi sẽ không nhịn được suy nghĩ, khi ngươi “dễ như trở bàn tay”, nội tâm lại có cảm giác vô vị.
Đương nhiên, nơi này cũng không phải không có nhân tố quá mức thuận lợi.
Chuyện này ý nghĩa là, thành Yến Kinh, cũng không vì Yến Hoàng băng hà mà rơi vào hỗn loạn, vừa vặn ngược lại, toà hoàng thành này vẫn vận chuyển có trật tự.
Nước không đục, làm sao mò cá?