- Ai, chờ một chút. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm gọi lại đám người Tứ Nương. ͏ ͏ ͏
Các Ma Vương đều nhìn về Trịnh Phàm. ͏ ͏ ͏
Tiết Tam đuổi hỏi: ͏ ͏ ͏
- Chủ thượng, ngài còn có dặn dò gì? ͏ ͏ ͏
- Đêm nay ám sát, vẫn có nguy hiểm rất lớn. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm nói. ͏ ͏ ͏
- Chủ thượng không cần lo lắng, chúng ta tất nhiên sẽ giúp chủ thượng thành công giết Triệu Cửu Lang kia. ͏ ͏ ͏
Tiết Tam vỗ chính ngực bảo đảm. ͏ ͏ ͏
A Minh cũng mở miệng nói: ͏ ͏ ͏
- Chơi vui là được rồi, nguy hiểm, không nguy hiểm mới chơi không vui. ͏ ͏ ͏
- Cho nên, vì để cho thành công của chúng ta lớn hơn một chút... ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm nâng chén trà lên, nhắm mắt lại, đứng lên, khí tức trên người hắn bỗng nhiên chập chờn một chút. ͏ ͏ ͏
Trong lúc nhất thời, bên trong phòng khách, Tứ Nương, A Minh, Tiết Tam, Phiền Lực, đều yên tĩnh lại. ͏ ͏ ͏
Ngay cả Ma Hoàn trên khay trà cũng đổi góc độ, lặng yên không một tiếng động dựng đứng lên trong khay trà. ͏ ͏ ͏
Lập tức, Trịnh Phàm mở mắt ra, lại ngồi trở xuống, cúi đầu, uống một hớp trà, bên môi xuất hiện bọt trà/ . ͏ ͏
Nhếch chân lên, nhìn các Ma Vương trước mặt, rất tự nhiên nói: ͏ ͏ ͏
- Ổn thỏa đi, ta muốn tấn giai trước ͏ ͏ ͏
Trong phòng khách, đầu tiên là bỗng nhiên yên tĩnh lại. ͏ ͏ ͏
Ngay sau đó, bầu không khí nóng bỏng như nước ấm tan tuyết, khói trắng kìm nén quá lâu đã bay lên. ͏ ͏ ͏
Lỗ mũi Phiền Lực hút một cái, hắn phát ra tiếng rên rỉ. ͏ ͏ ͏
Nếu xem cuộc sống như bàn tiệc, như vậy, những việc bận rộn ngày thường kia, kỳ thực đều là món ăn nguội, là điểm tâm, là hoa quả, là món kèm, mà món ăn cứng hoặc cái gọi là món chính, tất cả đều do chủ thượng nấu. ͏ ͏ ͏
Không thể thúc dục, không cách nào lên tiếng. ͏ ͏ ͏
Đây không phải công việc tinh tế, bếp trưởng nấu ăn càng quỳ xuống thắp hương bái Phật mỗi ngày, xin xăm quyết định khi nào mới có thể nổ súng động bếp. ͏ ͏ ͏
Tiết Tam lúc này chảy nước mắt, ôm ngực của mình, quỳ xuống, gào khóc nói: ͏ ͏ ͏
- Chủ thượng, rốt cục thuộc hạ chờ được ngày hôm nay, rốt cục chờ một ngày này, chờ được một ngày chủ thượng có thể trong lúc vung tay nhấc chân, sơn băng địa liệt nước chảy ngược. ͏ ͏ ͏
- Đây mới là hình tượng chân chính của chủ thượng trong lòng thuộc hạ, đây là hình tượng chủ thượng nên có. Đồng thời, ngồi xuống, liền lên cấp rồi. ͏ ͏ ͏
- Cuộc đời thuộc hạ, còn chưa từng thấy người nào tiêu sái như vậy. ͏ ͏ ͏
Nước mắt Tam nhi có chút bất nhã. ͏ ͏ ͏
Nếu như lời nói tương tự, để cho Tứ Nương tới nói, hiệu quả sẽ khác biệt. ͏ ͏ ͏
A Minh thu gọn ống tay áo của mình, thân thể hơi cao lên một chút, nói: ͏ ͏ ͏
- Chủ thượng, vấn đề đến rồi, đêm nay sắp động thủ, chúng ta hiện tại, khả năng không kịp đi nghiên cứu làm sao... Làm sao để tăng lên chúng ta. ͏ ͏ ͏
Đã không có thời gian nghiên cứu làm sao đi liếm. ͏ ͏ ͏
Ngẫm lại độ khó lần trước liếm thành công đi, cơ bản chính là một tầng càng ngày càng khó, người mù cố vấn lại không ở đây, có thể có biện pháp gì có thể trong mấy canh giờ liếm ra hiệu quả thành công? ͏ ͏ ͏
Không có cách nào để mọi người thăng cấp trước ám sát.
Tương đương với việc mang theo một võ phu lục phẩm con ghẻ biến thành võ sư ngũ phẩm con ghẻ. ͏ ͏ ͏
Chặn giết ám sát xe ngựa phủ tể tướng? ͏ ͏ ͏
Hoặc là? ͏ ͏ ͏
Lực lượng hộ vệ bình thường, dù cho Kiếm Thánh cũng ra tay thì sao? Mọi người dùng tư thái như bẻ cành khô làm thịt Triệu Cửu Lang. ͏ ͏ ͏
Hoặc là? ͏ ͏ ͏
Tể phụ Đại Yến tồn tại nhiều năm như vậy, bên người có hộ vệ khó chơi, có thể lâm vào ác chiến. ͏ ͏ ͏
Nhưng cho dù lâm vào giằng co, cũng không thể để đối diện đơn độc phái ra một cao thủ ngũ phẩm đi đánh tới đánh lui náo nhiệt với chủ thượng. ͏ ͏ ͏
Đặc biệt đây là quần chiến, còn không phải đơn đấu, chủ thượng nhất định sẽ đánh phụ trợ. ͏ ͏ ͏
Cũng bởi vậy, trên bản chất mà nói, nếu như vẻn vẹn chỉ một mình chủ thượng thăng cấp, kỳ thực không có tác dụng. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm mở miệng nói. ͏ ͏ ͏
- Không phải ta đè nén, trên thực tế, vào lúc ta hạ triều đi tới cửa cung, trong lòng sinh ra ý nghĩ này, cảnh giới mới có thể buông lỏng. Nước chảy thành sông, nói tới đơn giản, nhưng kì thực không phải ta có thể khống chế. ͏ ͏ ͏
Đây là lời nói thật. trước kia trong một quãng thời gian rất dài, Trịnh Hầu gia vẫn kẹt ở cảnh giới lục phẩm, nhìn cảnh giới ngũ phẩm như hai bên bờ đại dương xa xôi. ͏ ͏ ͏
Chính hắn cũng nôn nóng, lúc ở Phụng Tân thành, cũng thường thường mang theo một đám người đi giết lưu phỉ giết buôn lậu để rèn luyện, nhưng đều không thể nhìn thấy hiệu quả chân chính. ͏ ͏ ͏
May mắn được trên Thiên Hổ sơn, lão Điền mang theo mình đi xuống núi, tâm tình của chính mình mới có thể bình phục lại. ͏ ͏ ͏
Sau khi vào kinh, nhìn Thiên gia đấu pháp, nhìn chúng sinh tướng, nhìn thấy một quốc xuất hiện từng hình ảnh của mình trong đó. ͏ ͏ ͏
Bởi vì, trên bản chất là đoạt vị, hắn chính là người đứng xem, cho nên, có thể nhìn ra càng rõ ràng, cảm nhận càng nhẵn nhụi. ͏ ͏ ͏
Tâm cảnh này, lập tức bao la lên. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, phía trên “lời nói thật” có một chỗ không thật. ͏ ͏ ͏
Đó chính là cảnh giới buông lỏng chân chính, không phải ở bên ngoài cửa cung, mà là thời điểm chính mình lần đầu hoàn hoàn chỉnh chỉnh ngồi lên long ỷ kia. ͏ ͏ ͏
Lúc này, Phiền Lực gãi gãi đầu, nói: ͏ ͏ ͏
- Yêm cảm thấy đơn giản, chủ thượng và bọn ta đi ám sát, bọn ta xung phong đằng trước, chủ thượng ở phía sau nhìn chúng ta, lúc chúng ta sắp bị giết, có lẽ sẽ lên cấp. ͏ ͏ ͏
Tiết Tam trừng mắt nhìn, A Minh sờ sờ cằm, Tứ Nương nhìn về phía Phiền Lực. ͏ ͏ ͏
Phiền Lực có chút ngượng ngùng nói: ͏ ͏ ͏
- Nhớ kỹ đánh không lại trước khi bị giết, phải hô lên, không thể để cho chủ thượng không chú ý tới ngươi liền bị chém chết rồi. ͏ ͏ ͏
Muốn vừa đánh vừa gọi, chủ thượng, mau nhìn ta, ta thật là lợi hại, ta sắp chết rồi! ͏ ͏ ͏
Phiền Lực thật hô lên. ͏ ͏ ͏
Tiết Tam thở một hơi nhẹ nhõm, nói: ͏ ͏ ͏
- Làm sao cảm giác rất khuôn sáo cũ? ͏ ͏ ͏
A Minh mở miệng nói: ͏ ͏ ͏
- Sáo lộ nhiệt huyết kinh điển trong manga, lúc sắp bị đánh chết liền bộc phát tiểu vũ trụ. ͏ ͏ ͏
Tứ Nương ôm hai tay, nói: ͏ ͏ ͏
- Nhưng không thể phủ nhận chính là, A Lực đề nghị này, thật có điểm đáng tin. ͏ ͏ ͏