... ͏ ͏ ͏
- Khặc khặc... ͏ ͏ ͏
Bên trong ngự thư phòng, Triệu Cửu Lang khặc hai tiếng. ͏ ͏ ͏
Ngụy Trung Hà đưa nước trà, Triệu Cửu Lang cúi đầu, uống hai ngụm trà nóng, lúc này mới nhìn Cơ Thành Quyết ngồi ở vị trí đầu tiếp tục nói: ͏ ͏ ͏
- Cục diện trước mắt, cũng không phải đến mức không phá thì không xây được, triều chính và quân chính, đều phải cần một khoảng thời gian để hòa hoãn lại, chỉ cần trung khu không loạn, địa phương sẽ không sinh ra đại loạn, Yến quốc không loạn, Tấn địa cũng không thể loạn nổi, sau khi ổn định cục diện, có thể lại từ từ mà làm. ͏ ͏ ͏
- Tể phụ lão thành mưu quốc, Trẫm cũng rất tán thành. ͏ ͏ ͏
- Kế tiếp chính là quốc tang và bệ hạ ngài cáo tế thái miếu, đều đã mệt mỏi, kính xin bệ hạ bảo trọng thân thể thật tốt, chớ ưu tư quá nặng, cần biết, trên vai bệ hạ ngài hiện tại là trách nhiệm xã tắc Đại Yến. ͏ ͏ ͏
- Tể phụ cũng giống như vậy, bảo trọng thân thể thật tốt, Trẫm và bách quan đều không thể rời bỏ tể phụ. ͏ ͏ ͏
- Bệ hạ quá khen rồi, thần nhận ơn tri ngộ của tiên hoàng, nhận được thiên quyến đề bạt, tự nhiên tận tâm tận lực, hiệu lực vì Đại Yến ta, hiệu lực vì bệ hạ. ͏ ͏ ͏
- Nói câu thật lòng, bệ hạ ngài hôm nay không để thần đem tội kỷ chiếu đọc ra, thần có chút cảm thấy không thích hợp, bách tính Đại Yến đã kiệt sức, thế nào cũng phải cho bọn họ nhìn thấy chút hi vọng. ͏ ͏ ͏
- Nhưng bệ hạ ngài nói, thần tán đồng, Đại Hành hoàng đế, công ở thiên thu. ͏ ͏ ͏
- Trẫm cũng không phải không hiểu được quy củ tội kỷ chiếu, nhưng Trẫm thực sự tìm không ra sai lầm của phụ hoàng, cũng không phải tôn giả húy. ͏ ͏ ͏
- Vâng, đúng vậy, thần rõ ràng. ͏ ͏ ͏
- Trẫm mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi rồi. ͏ ͏ ͏
Triệu Cửu Lang mỉm cười đứng dậy, nói: ͏ ͏ ͏
- Bệ hạ bảo trọng long thể, thần xin cáo lui. ͏ ͏ ͏
- Ừm. ͏ ͏ ͏
Triệu Cửu Lang đứng dậy, rời khỏi ngự thư phòng. ͏ ͏ ͏
Ngụy Trung Hà dựa theo quy củ dĩ vãng, tiễn tể phụ ra. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Ngụy Trung Hà lại trở về ngự thư phòng, thấy bệ hạ đang ăn bánh ngọt do ngự thiện phòng lúc trước đưa tới, đến gần, nhỏ giọng nói: ͏ ͏ ͏
- Bệ hạ, ngày mai có thể bảo Trương công công đến ngự thư phòng hầu hạ ngài, nô tài sẽ đứng ở cửa, chờ đợi dặn dò bất cứ lúc nào. ͏ ͏ ͏
Cơ Thành Quyết vỗ tay một cái, nói: ͏ ͏ ͏
- Không cần, hắn hiện ở hậu cung dàn xếp Tư Tư và bọn nhỏ là được rồi, Ngụy Trung Hà, ngươi là lão nhân mà phụ hoàng để lại cho Trẫm, Trẫm cũng không phải loại người thích lề mề. ͏ ͏ ͏
- Trước đây ở Vương phủ, cả ngày tính toán, một là chuyện Hộ bộ, hai là chuyện trong cung. ͏ ͏ ͏
- Hiện tại, Trẫm ngồi ở chỗ này, trong đầu mỗi ngày nghĩ tới, tất nhiên là chuyện xã tắc, hắn không bằng ngươi. ͏ ͏ ͏
- Tạ bệ hạ khen. ͏ ͏ ͏
- Ngày nào đó thật nhìn ngươi không hợp mắt, tự nhiên sẽ tự mình nói với ngươi, không quan tâm làm sao, Ngụy Trung Hà ngươi xứng đáng phần thể diện này. ͏ ͏ ͏
- Nô tài, tất nhiên sẽ không phụ bệ hạ tín nhiệm! ͏ ͏ ͏
- Đứng lên đi, đúng rồi, Lý Lương Thân vào kinh không? ͏ ͏ ͏
- Lúc trước phía dưới đã thông báo, Lý tổng binh đã vào kinh, vào lúc này, đã sắp vào kinh rồi. ͏ ͏ ͏
- Tể phụ nên về nội các chứ? ͏ ͏ ͏
- Vâng, bệ hạ, chiếu lẽ thường mà nói, tể phụ đại nhân sẽ trở về nội các xử lý chính vụ. ͏ ͏ ͏
- Lý Lương Thân đến, Trẫm trước không gặp, ngươi thay Trẫm truyền chỉ, ban thưởng nên phát xuống trước. ͏ ͏ ͏
- Vâng, nô tài tuân chỉ. ͏ ͏ ͏
- Mặt khác, cũng nên bóp nắn một chút, cứ để hắn chờ, sau tuyên chỉ, ngươi và hắn xuất cung, sẽ đụng phải tể phụ. ͏ ͏ ͏
Cơ Thành Quyết nói xong ngón tay lại bóp nhẹ lên bánh ngọt, nói: ͏ ͏ ͏
- Tìm một chút lý do, ngươi thay Trẫm đi hỏi hắn, có nên đi chỗ ấy phía nam Ngân Lãng quận, ám chỉ hắn Trẫm có ý để hắn suất bộ đi phía nam tiếp nhận đại ca ta. ͏ ͏ ͏
- Lý Lương Thân ở kinh kỳ trông cửa lớn vài năm, tất nhiên đã nhịn gần chết. Ngươi ám chỉ xong, trên đường gặp mặt tể phụ, hắn tất nhiên sẽ nghĩ phương pháp đi tìm tể phụ, quên đi, ngươi trước đó ám chỉ cứ nói, nếu như tể phụ bên kia đồng ý, Trẫm có thể để hắn sau quốc tang đứng thành hàng, để đại ca Trẫm đến chưởng quản cảnh vệ kinh kỳ. ͏ ͏ ͏
Ngụy Trung Hà lập tức nói: ͏ ͏ ͏
- Nô tài hiểu rõ. ͏ ͏ ͏
- Tối nay, sau khi Tể phụ xuất cung, nguyên bản cao thủ Mật điệp tư sắp xếp bảo vệ bên người tể phụ trong bóng tối và người Lục Băng bên kia đều bị triệt hồi. Vào lúc này, lại sắp xếp Lý Lương Thân vào, ngược lại cũng thoả đáng. ͏ ͏ ͏
- Bệ hạ anh minh. ͏ ͏ ͏
- Há, điều này cũng anh minh? ͏ ͏ ͏
Cơ Thành Quyết cười nói. ͏ ͏ ͏
- Bệ hạ muốn lấy phương thức này, bảo vệ tể phụ đại nhân, lại không được đắc tội Bình Tây Hầu gia. ͏ ͏ ͏
- Giữ được sao, bên kia có Kiếm Thánh đấy, tuy nói Lý Lương Thân cũng là một trong tứ đại kiếm khách, nhưng Trẫm vẫn cảm thấy, so với Tấn địa Kiếm Thánh bây giờ, giống như kém hơn không ít. ͏ ͏ ͏
- Trẫm không biết công phu, Ngụy Trung Hà, ngươi tới nói đi. ͏ ͏ ͏
- Bệ hạ, nô tài là Luyện Khí sĩ, đối với ngoại đấu, kỳ thực không rõ ràng lắm, mà đến cảnh giới của bọn họ, rất khó nhìn rõ ràng sâu cạn cụ thể. ͏ ͏ ͏
- Ngươi không nói lời chắc chắn? ͏ ͏ ͏
- Nô tài cả gan đoán một hồi, khả năng, Kiếm Thánh hiện tại, đã mạnh hơn một chút. ͏ ͏ ͏
- Lại còn anh minh cái gì? Còn không phải không giữ được sao. ͏ ͏ ͏
- Động tác của bệ hạ là vì chu toàn hai đầu, đợi đến khi tể phụ rời đi, Lý Lương Thân sắp đi biên cảnh, tất nhiên sẽ đi thăm tể phụ, hoặc là, Lý Lương Thân bảo vệ tể phụ đại nhân. ͏ ͏ ͏
- Hơn nữa, Bình Tây Hầu gia cũng không phải người không biết tiến thối, một lần hôm nay, cũng chỉ có một lần, lần sau lại muốn, cũng không ai cho phép hắn tiếp tục hồ đồ. ͏ ͏ ͏
- Nếu không bảo vệ được, cao thủ chân chính động thủ, sao có thể không lưu lại dấu vết. ͏ ͏ ͏
- Lỗ thủng giữa nam bắc hai quân, kỳ thực đã bị kéo ra rồi. ͏ ͏ ͏
- Bệ hạ anh minh. ͏ ͏ ͏